Gió rét như dao, bầu trời u ám đổ bóng xuống mặt đất, phản chiếu lên khuôn mặt nghiêm nghị của Lâm Phong. Hắn đứng sừng sững giữa đại địa, trường bào vẫy phần phật trong cuồng phong, ánh mắt sâu thẳm nhìn về chân trời xa xăm, nơi đại kiếp vẫn còn đang kéo dài chưa dứt.

Phía sau hắn, tàn tích của Cửu Thiên Vực nay đã không còn là nơi cư trú của cường giả, mà chỉ còn lại những thân ảnh thê lương, những linh hồn phiêu lãng giữa chiến trường khốc liệt. Hàng vạn sinh linh đã ngã xuống vì một lý tưởng mà chưa chắc họ đã hiểu rõ — “Đạo”.

Trên bầu trời, một luồng hào quang chói lọi bỗng nứt toác ra thành một khe không gian khổng lồ. Từ trong đó, từng cơn sóng linh lực cổ xưa tràn ra như lũ lụt, mang theo khí tức từ thời Thái Sơ — thời đại chưa từng được ghi lại bởi bất kỳ điển tịch nào.

Lâm Phong nhắm mắt, thở dài:
“Thiên địa biến sắc, Đạo mệnh nghịch chuyển… Vòng quay luân hồi một lần nữa lại vận động.”

Từ dưới lòng đất, một cỗ lực lượng thần bí đột ngột bùng nổ. Một khối bia đá khổng lồ từ từ trồi lên — Thái Cổ Đạo Bi, thứ được truyền rằng chỉ hiện thế khi “Vạn Linh Quy Tâm, Thiên Địa Phản Hồi.”

Bia đá cao mười trượng, mặt trước khắc đầy ký tự cổ ngữ không ai có thể đọc, ngoại trừ những kẻ từng chạm tới tầng sâu nhất của Thức Giới Toái Luân. Và chính tại nơi đó, Lâm Phong đã từng trải qua hồi sinh, nhận lấy Đạo Vận truyền thừa của Hồng Mông Chân Nhân.

“Ngươi định chạm tới bản thể Thiên Mệnh?” – Một giọng nói trầm thấp vang lên sau lưng, khiến không gian như chấn động.

Lâm Phong không cần quay đầu, chỉ đáp nhẹ:
“Nếu không ai dám, thì ta sẽ là kẻ đầu tiên.”

Từ trong hư không, thân ảnh Cơ Vô Ngân hiện ra, khí tức thâm hậu không kém Lâm Phong, áo trắng phấp phới như thần tiên trên mây. Hắn nhìn Lâm Phong, ánh mắt vừa kính nể vừa bất đắc dĩ:
“Ngươi biết điều đó đồng nghĩa với việc gì chứ? Một khi bước vào tầng thứ bảy của Đạo Bi, thì thân – hồn – đạo đều sẽ bị đánh giá. Nếu ngươi không đủ chân thành, ngươi sẽ bị xóa tên khỏi vạn giới.”

Lâm Phong cười khẽ:
“Thân thể này đã chết một lần. Ta không còn gì để mất nữa, chỉ có Đạo là thứ duy nhất ta không thể từ bỏ.”

Không chờ thêm lời can ngăn, Lâm Phong bước về phía Thái Cổ Đạo Bi. Mỗi bước đi, mặt đất đều rung lên, khí cơ trùng thiên hội tụ thành từng cơn lốc xoáy quanh thân. Khi hắn chạm tay vào mặt đá, một luồng ánh sáng như nhật nguyệt chiếu rọi vạn cổ đột nhiên bùng phát.

—ẦM!!!—

Cả thế giới như chấn động. Cơ thể Lâm Phong bị hút vào bên trong bia đá, linh hồn của hắn xuyên qua từng tầng cảnh giới, mỗi tầng đều là một thế giới hỗn loạn, nơi mà tâm – khí – ý của hắn bị thử thách đến cực hạn.

Tầng thứ nhất: Tâm Giới – Nơi hắn đối mặt với bản thân thuở nhỏ, khi còn vô tri và đầy hoài nghi.
Tầng thứ hai: Huyết Giới – Hắn bị buộc tái hiện lại từng người đã chết vì hắn, từng linh hồn đòi lại món nợ máu.
Tầng thứ ba: Vọng Giới – Nơi những giấc mơ bị vùi lấp hiện lên, những người hắn không thể cứu, những mối tình không thể níu giữ.

Mỗi tầng đều như hàng vạn mũi kim đâm vào linh hồn hắn, nhưng ánh mắt Lâm Phong chưa từng dao động. Hắn gào thét, không phải vì đau đớn, mà vì đạo tâm kiên định không thể bị bẻ gãy.

Sau bốn tầng đầu, đến tầng thứ năm — Thiên Giới. Tại đây, hắn đối mặt với “Thiên” — một bản thể của quy luật, không cảm xúc, không lòng thương xót, chỉ có Luật và Đạo.

“Vì sao ngươi mưu nghịch thiên đạo?” – Giọng nói như sấm rền từ hư vô giáng xuống.

Lâm Phong ngẩng đầu:
“Vì thiên đạo hiện tại không còn là thiên đạo thật sự. Nó bị kẻ mạnh thao túng, bị lợi ích chi phối. Nếu thiên đạo không còn đại công vô tư, thì nó không xứng để gọi là ‘Thiên’.”

“Vậy ngươi muốn thay thế thiên đạo?” – Thiên hỏi.

“Không,” – Lâm Phong đáp, giọng đầy khí phách, “Ta muốn trả lại thiên đạo cho thiên đạo. Trả lại công bằng cho vạn linh!”

Một trận im lặng kéo dài… rồi tầng thứ sáu mở ra — Ngã Giới.

Tại đây, Lâm Phong phải đối mặt với chính bản thể Đạo Tâm của mình — một Lâm Phong khác, y hệt hắn nhưng mang tâm niệm trái ngược hoàn toàn. Hắn muốn bá đạo, muốn dùng sức mạnh để khuất phục tất cả, không cần quan tâm đạo lý hay nhân sinh.

Cuộc chiến giữa hai bản ngã bắt đầu, không chỉ là trận chiến về võ kỹ mà còn là va chạm giữa hai lý tưởng, hai thế giới quan.

—ẦM ẦM ẦM—

Hai Lâm Phong giao đấu, thiên địa như nổ tung, cả mảnh thế giới trong Đạo Bi cũng run rẩy dữ dội. Nhưng cuối cùng, một tiếng “Đạo – Hợp – Nhất” vang lên, hai bản thể nhập làm một, sinh ra một khí tức mới — Hỗn Độn Chân Linh.

Cuối cùng, tầng thứ bảy — Vô Giới — hiện ra.

Không có hình ảnh, không có không gian, không có thời gian.

Chỉ có… “Không”.

Tại nơi ấy, Lâm Phong thấy được bản nguyên của tất cả: sự sinh, sự tử, sự vận hành, và cả tận diệt. Tất cả tồn tại và không tồn tại cùng một lúc. Đạo tại đây không còn là khái niệm, mà là bản chất của tồn tại.

Hắn ngộ ra:
“Đạo không phải thứ để học… Đạo là thứ để trở thành.”

Khi hắn từ từ mở mắt ra, hắn không còn là Lâm Phong nữa — mà là Người Gieo Mầm Đạo Mới.

Toàn bộ Thái Cổ Đạo Bi nổ tung trong ánh sáng chói lọi. Hàng vạn sinh linh khắp tam thiên đại thế giới cảm nhận được một tia thức tỉnh trong tâm hồn họ. Các tông môn cổ xưa lập tức bị chấn động, Thiên Đình, Địa Phủ, Hư Vô, thậm chí cả Luân Hồi Đài cũng dao động.

“Có kẻ… bước qua Thất Trọng Đạo Bi!”

“Lịch sử… sắp sang trang.”

Trên bầu trời, thân ảnh Lâm Phong hiện ra, sau lưng hắn là một vòng luân khổng lồ xoay chuyển chậm rãi, trong đó chứa vô tận ý niệm và chân lý.

Cơ Vô Ngân nhìn hắn từ xa, ánh mắt phức tạp:
“Ngươi… đã không còn là người của thế giới này.”

Lâm Phong đáp, giọng trầm tĩnh như ngàn năm tĩnh mịch:
“Ta chưa bao giờ thuộc về một thế giới nào cả. Nhưng ta sẽ tạo ra một thế giới nơi mọi sinh linh đều có quyền… truy cầu Đạo.”

— HẾT CHƯƠNG 95 —