Gió lạnh thổi qua vùng hư không u uẩn, từng đợt linh khí cuộn xoáy như những dòng chảy hỗn loạn, rít gào giữa tầng tầng không gian bị xé toạc. Trong màn hắc ám sâu thẳm, một điểm sáng mờ ảo bất chợt lóe lên, rồi dần dần rực sáng như một vì sao cô đơn trên bầu trời vỡ vụn.

Lý Vô Trần đang ngồi xếp bằng giữa hư vô. Ánh mắt nhắm hờ, khí tức trầm lặng đến tột cùng. Từ khi tiến vào tầng thứ chín của Vô Cực Hư Hải, hắn đã không còn cảm giác về thời gian, không gian, hay cả chính bản thân mình. Chỉ còn một điều duy nhất còn tồn tại: Đạo.

Từ tầng thứ nhất đến tầng thứ tám, hắn đã trải qua hàng trăm lần sinh tử, đối đầu với huyễn ảnh từ vô số kiếp trước, kiếp này, và thậm chí cả những kiếp mà chính hắn không nhớ nổi. Tầng thứ chín – nơi được gọi là Hư Vô Chi Nguyên – không có đối thủ, không có thử thách huyễn thuật, mà chỉ là… sự trống rỗng tuyệt đối.

“Đây là nơi ta đoạn diệt bản ngã, hay nơi ta tái sinh trong chân đạo?” – Hắn tự hỏi.

Đạo không lời, nhưng tâm linh lại cộng hưởng. Trong yên lặng, một tiếng chuông ngân xa xăm vang vọng. Đó không phải là âm thanh thực thể, mà như vang lên từ trong tận cùng linh hồn hắn.

Kenggg…

Một tia sáng từ tâm hải hắn bùng phát. Trong khoảnh khắc, Lý Vô Trần như thấy bản thân mình đang tan biến, từng tế bào, từng ý niệm, từng ký ức… tất cả dần hóa thành hư vô, như bụi cát giữa sa mạc vũ trụ.

“Ta là ai?”

“Vì sao ta tu đạo?”

“Ta cầu trường sinh, hay cầu sự giải thoát?”

Những câu hỏi từng bị hắn bỏ qua trong suốt trăm năm tu luyện, nay đồng loạt quay trở lại. Không còn cảnh giới, không còn pháp lực, không còn danh xưng Vô Trần Chân Nhân, hay truyền nhân của Thái Hư Tông. Chỉ còn ý thức thuần túy đang trôi giữa dòng đại đạo vô ngã.

Khi hắn mở mắt lần nữa, thế giới đã biến hóa.

Không còn hư không tối tăm. Trước mắt hắn là một bức tranh khổng lồ trải rộng ngàn dặm, với hàng vạn luồng ánh sáng đan xen, hợp lại thành dòng chảy đạo vận diệu kỳ. Mỗi một luồng ánh sáng là một khái niệm – Sinh, Diệt, Hỷ, Nộ, Ai, Lạc, Vô Minh, Giác Ngộ, Luân Hồi, Diệt Thế…

Tâm thần hắn dung nhập vào dòng chảy đó như một giọt nước rơi xuống đại dương vô tận.

Trong khoảnh khắc, hắn thấy được chân tướng của vô số sinh linh: một đứa trẻ khóc dưới bầu trời mùa hạ; một lão nhân hấp hối giữa đêm đông lạnh giá; một yêu thú gào thét khi bị lột da sống; một vị chân nhân tự thiêu thân để chứng đạo; một nữ nhân chờ đợi nơi bến sông ba trăm năm chưa gặp lại người yêu…

Mọi cảnh tượng đan xen chồng chéo, như những mảnh ghép khổng lồ của bức họa nhân sinh vũ trụ.

“Ngươi đã thấy, nhưng liệu ngươi đã hiểu?”

Một giọng nói vang lên từ cõi vô thanh.

Lý Vô Trần không đáp. Hắn hiểu rằng, đây không còn là thử thách của ai khác đặt ra. Đây là thử thách đến từ bản tâm hắn, từ cái tôi muốn vượt qua chính mình.

Hắn đưa tay ra, chạm vào dòng chảy đạo quang trước mặt. Một luồng lực lượng vô tận tràn vào, khiến xương cốt hắn rạn nứt, linh hồn như bị xé toạc. Nhưng hắn không rút tay lại. Ngược lại, hắn mở rộng tâm trí, để cho những dòng chân lý tràn qua từng ý niệm.

“Từ khởi thủy, đã không có cái gọi là ‘ta’. Mọi pháp đều do tâm sinh, tâm diệt.”

Hắn cười nhẹ.

Ngay lúc đó, từ giữa trán hắn, một điểm sáng bừng lên. Một luồng hồn quang chói lòa phá vỡ không gian, hóa thành một đài sen chín tầng tỏa ra ánh sáng vạn đạo. Trên đài sen, một Lý Vô Trần khác đang ngồi – sắc diện như cổ phật, thần thái như thiên quân.

Cũng chính lúc đó, thể xác thật sự của hắn hóa thành tro bụi.

Đột phá!

Hắn đã đạt đến Vô Ngã Chi Cảnh – cảnh giới siêu thoát bản thân, vượt ra khỏi khái niệm hình hài và ý thức cá thể.

Đây là một cảnh giới mà ngay cả Chân Thánh xưa kia cũng chỉ mơ hồ đề cập đến trong kinh điển. Không phải Đại Thừa, không phải Địa Tiên, mà là một bước tiến vào chiều không gian cao hơn – nơi Đạo và Ta hòa làm một.

Ngoài thế gian, ở chân núi Thái Hư.

Một chấn động vô hình bỗng lan ra khắp các đại lục. Thiên địa rung chuyển, linh mạch đứt đoạn, cấm giới lung lay. Các đại tu sĩ từ tứ phương đều cảm nhận được một khí tức mới lạ, vừa như sinh linh mới ra đời, vừa như cổ thần giáng thế.

Tại Tịnh Hải Phong, Chưởng giáo Thái Hư Tông là Đinh Lão nhìn về hướng Vô Cực Hư Hải, trong ánh mắt tràn đầy khiếp sợ lẫn vui mừng:

– Hắn thành rồi! Hắn thực sự… vượt qua tất cả rồi…

Trong cùng thời khắc ấy, một vết nứt hư không xuất hiện ngay trên bầu trời của tám đại thánh địa. Từ trong vết nứt, một đạo ánh sáng phóng thẳng lên cửu thiên, phá vỡ tầng phong ấn cũ kỹ bao phủ đại thế giới trong suốt mấy vạn năm.

Khí tức ấy không đơn thuần là linh lực. Nó là thứ tinh thần khởi nguyên, là bản thể đạo lý – Đạo Tâm Chân Chủng.

Bên trong tầng sâu nhất của Cổ Thần Mộ Địa.

Một cặp mắt đỏ như máu mở ra sau hàng vạn năm ngủ vùi. Một thanh âm khàn khàn như kim thiết ma sát thốt lên:

– Cuối cùng… người đó cũng hiện thân.

Tại Huyền Hoàng Tinh Vực, một nữ nhân tóc trắng như tuyết, ngồi trên đài sen ngọc, khẽ mở mắt, ánh nhìn như xuyên thủng hư vô:

– Kẻ ngộ được vô ngã, là kẻ dẫn lối cho thời đại kế tiếp. Lý Vô Trần… ta sẽ chờ ngươi tại chân trời mười vạn cõi.

Bên trong hư không vĩnh cửu.

Lý Vô Trần – hay đúng hơn là linh hồn nguyên thủy của hắn – đang trôi lơ lửng trong vầng sáng vô cực. Đài sen chín tầng dưới thân hắn bỗng hóa thành Bản Nguyên Đạo Thai, hội tụ toàn bộ 84 đạo văn thiên địa, ẩn chứa mệnh lý của vạn vật.

Hắn đã không còn cần pháp quyết. Một ý niệm khởi lên, thiên tượng liền chuyển. Một cái chớp mắt, đại giới đổi màu.

Nhưng hắn không ham quyền năng.

Hắn nhìn về phương xa, nơi có một thế giới nhỏ, nơi có cô thiếu nữ tên Tiểu Nghi đang chờ hắn về trong một mùa sen nở. Nơi có sư phụ già vẫn uống rượu thuốc chờ đệ tử trở lại. Nơi có huynh đệ một thời cùng vào sinh ra tử. Và nơi có… nghiệp duyên chưa dứt.

Hắn khẽ cười. Nụ cười như phá tan vạn tầng mê chướng.

– Đạo là không, nhưng tình là thực. Ta đã vượt đạo, nhưng vẫn chưa vượt tình. Vậy thì… ta quay lại.

Một luồng ánh sáng nổ tung, thân ảnh hắn hóa thành cầu vồng chín màu, xuyên phá tầng tầng không gian, trở lại hồng trần.

Một Vô Trần mới – không còn là kẻ mải mê tìm kiếm đạo lý, mà là người dẫn đạo cho thế gian.

Đạo khả đạo, phi thường đạo.
Danh khả danh, phi thường danh.
— Trích “Đạo Đức Kinh” (Lão Tử)