Thiên địa u ám, tầng mây ngũ sắc từ chân trời dần kéo đến. Gió nổi lên từ cõi vô minh, khí tức của đạo và diệt đan xen như mùi tử vong cùng sinh mệnh quẩn quanh trong không khí.
Tại đỉnh Thừa Vân Sơn, thân ảnh Lục Trần đứng sừng sững giữa biển trời cuồng loạn. Sau khi vượt qua Tử Vi Đạo Lộ, hắn đã lĩnh ngộ trọn vẹn Nhất Khí Hóa Tam Thanh, chân nguyên trong cơ thể từ lâu đã không thể dùng lẽ thường để cân đo.
Tuy nhiên, khoảnh khắc hắn đạp bước cuối cùng trên đại đạo, Thiên Kiếp đã động.
Từ xưa đến nay, người chạm đến ngưỡng ngũ trọng Thiên Đạo đều phải nghênh tiếp Thiên Kiếp. Mà Kiếp này, không chỉ là khảo nghiệm của trời cao, mà còn là sự thẩm vấn của chính Đạo đối với sinh linh muốn nghịch thiên mà đi.
“Lục Trần… hắn thật sự bước vào tầng thứ năm rồi sao?” – Xa xa, trong màn sương tím, các bậc lão tổ từ Tứ Hải Bát Hoang đều run giọng, dõi theo bóng dáng đang đối diện trời cao.
Chỉ thấy trên thiên không, Cửu Trọng Kiếp Vân tầng tầng lớp lớp, từng đạo lôi quang mang theo cổ ý của hỗn nguyên sơ khai. Trong đó không chỉ có Lôi, mà còn có Phong, Hỏa, Kiếm, thậm chí là Đạo.
“Ngũ Hành Tự Hóa, Tam Thiên Tự Diệt… Đây là Thiên Kiếp dành cho kẻ muốn lập Đạo mới!”
Một vị cổ giả thất thập trầm giọng, ánh mắt đượm vẻ kính nể xen lẫn sợ hãi.
Lục Trần, không chỉ đơn thuần muốn vượt qua Thiên Đạo, mà còn muốn lập lại Thiên Đạo – điều mà chỉ có những tồn tại như Thái Sơ, Hỗn Độn, hay Cổ Tổ Thượng Cổ từng dám nghĩ đến.
ẦM!
Tiếng sấm khai mở, tia lôi đầu tiên giáng xuống, đỏ rực như máu, gầm thét như vạn quân.
Lục Trần không né, chỉ nhẹ giơ tay. Trong khoảnh khắc, Đạo Ấn trên trán hắn sáng lên – một luồng khí tức vừa thuần vừa tàn bạo tỏa ra: “Nhất Niệm Thành Đạo – Vạn Cổ Vô Sinh.”
ẦM! ẦM! ẦM!
Ba đạo lôi liên tiếp đánh xuống, mỗi đạo là một loại Đại Đạo: Nhân Đạo, Thiên Đạo, và Sinh Tử Đạo.
Thân thể hắn bị chấn nát, nhưng trong mảnh vụn xương thịt lại có từng đạo phù văn cổ xưa sáng rực, tự động ghép nối linh huyết trở lại.
“Lục Trần… hắn dùng chính thân xác để gánh toàn bộ Đạo Lực?” – Một tông chủ lão luyện run rẩy – “Hắn… đang luyện thân thành Chân Đạo Thể?”
Trên cao, Kiếp Vân không ngừng dày đặc. Giữa tầng mây, một bóng người dần xuất hiện – Thiên Thể Hư Ảnh!
Đây là thần linh do ý chí Thiên Đạo ngưng tụ, tay cầm trường thương, mắt chứa đạo văn, toàn thân lấp lánh ánh sáng của ba ngàn đại đạo.
Lục Trần mở mắt, không lộ ra sợ hãi mà chỉ thấp giọng:
“Nếu trời đã có hình, vậy hãy để ta – người phàm – chạm vào!”
Vút!
Chân nguyên bùng nổ, hắn bước một bước nghịch hư không, trực diện công kích. Tay phải biến thành Hư Ảnh Thái Cổ, đánh ra Nguyên Hủy Chưởng, đạo chưởng phá tan tầng mây, đánh nứt một phần Kiếp Vân.
Thiên Thể gầm vang, phản công bằng một thương. Thương này tích tụ ngàn năm Thiên Ý, có thể khiến vạn vật hóa tro.
ẦM!
Một tiếng nổ vang vọng tám hướng. Không gian bị chẻ đôi. Dư âm tràn ra, khiến ngàn dặm núi sông lở đất, biển gầm rống giận dữ.
Tuy vậy, Lục Trần không lui nửa bước. Máu chảy ướt áo, nhưng ánh mắt hắn ngày càng sâu thẳm, như chứa đựng một Đại Đạo vô cực chưa từng xuất hiện trong cõi thế.
Hắn khẽ thốt:
“Sinh ra không phải để cúi đầu. Đạo không ban, thì ta tự dựng. Trời không mở, thì ta đập vỡ.”
Câu nói ấy, như đâm thẳng vào lòng tất cả những ai đang quan chiến. Trong phút chốc, hàng ngàn tu giả – từ phàm nhân đến Đạo Tông – đều cảm thấy tim run lên, như đạo tâm bị lay động.
Cũng vào lúc ấy, một giọng nói nữ vang vọng trong tâm trí hắn:
“Lục Trần… ta đang ở bên kia đại vực… Ngươi nhất định phải sống…”
Hắn khẽ nhắm mắt.
Là nàng. Liễu Sương.
Nàng đang chờ.
Vì lời hứa ấy, vì con đường Đạo của chính mình, Lục Trần bỗng nhiên bùng nổ toàn bộ thần hồn.
“THIÊN ĐẠO BẤT NHÂN, VẠN VẬT NHƯ SÂU KIẾN. VẬY THÌ… TA SẼ THÀNH ĐẠO CHO NHÂN GIAN!”
ẦM!
Một tiếng nổ khiến vạn giới chấn động.
Từ trong thân thể hắn, một Đạo Luân ngưng tụ. Đạo Luân này không thuộc về bất kỳ hệ thống Đạo nào của thiên địa – nó mang hình ảnh của con người: khóc, cười, yêu, hận, sinh, tử, thất bại, đứng lên…
Đây là Nhân Đạo Độc Lập!
Trong khoảnh khắc, Kiếp Vân dừng lại. Thiên Thể chấn động, bắt đầu tan rã thành từng đốm sáng.
Bầu trời rách toạc, thiên đạo vỡ vụn một mảnh.
Lục Trần rơi xuống mặt đất, máu nhuộm đỏ nửa thân. Nhưng miệng lại khẽ cười.
“Một niệm thông Thiên. Từ nay, trời đất không còn ai cao hơn ta… ngoại trừ Đạo trong lòng.”
Cùng lúc đó, tại một không gian khác – trong Đạo Giới Linh Sơn.
Một lão giả mở mắt, ánh nhìn xuyên phá mấy tầng hư không, thấp giọng nói:
“Hắn thật sự đã thành… Tự Lập Đạo, phá Thiên Ý… Đây là sự mở đầu cho một thời đại mới.”
Sau lưng lão, hơn mười cường giả mặc áo tím quỳ gối:
“Xin hỏi Chưởng Đạo Nhân… Ngài có muốn kết giao với kẻ đó?”
Lão chỉ cười khẽ:
“Không, không thể kết giao… chỉ có thể hoặc là tôn thờ… hoặc là tận diệt!”
