Editor: Thanh Trúc.

Ba ngày. Chỉ vỏn vẹn ba ngày.

 

Với một tu sĩ vừa mới đặt chân vào Luyện Khí Cảnh như Lâm Vân, ba ngày vốn không đủ để thay đổi cốt lõi. Nhưng Hỗn Nguyên Thể trong người hắn đã bắt đầu thức tỉnh, khiến quá trình tu luyện vượt xa thường nhân.

 

Lâm Vân ẩn mình trong một căn trúc xá cũ kỹ sau hậu viện Lâm gia. Căn nhà vốn bị bỏ hoang, tường gỗ mục nát, mái rơm rách bươm, giờ lại trở thành nơi hắn tu luyện sinh tử.

 

Hắn ngồi xếp bằng, bất động như tượng. Linh khí từ trời đất theo từng nhịp hô hấp mà hội tụ quanh hắn, bị hút vào đan điền rồi dẫn nhập toàn thân. Một vòng luân hồi tu luyện kín kẽ đang diễn ra trong tĩnh mịch.

 

Hỗn Nguyên chân khí vận hành, từng tia tinh thuần tiến vào xương cốt, cơ bắp, kinh mạch. Mỗi tế bào như đang chết đi rồi tái sinh. Hắn đang “tái tạo” thân thể mình từ trong ra ngoài. Xương cốt phát ra âm thanh nứt vỡ nhẹ, gân mạch căng giãn như dây đàn. Mồ hôi hắn toát ra màu đen như mực — độc tố bị ép ra ngoài.

 

Tối ngày thứ ba, nguyệt quang tròn đầy rọi xuống trúc xá. Giữa khoảnh khắc yên bình ấy, thân thể Lâm Vân bỗng rung lên. Một tiếng nổ như sấm vang dội trong đan điền, chân khí từ tim bắn ra như lưới sáng, xuyên suốt toàn bộ kinh mạch.

 

Hỗn Nguyên Thể — hoàn toàn thức tỉnh!

 

Đôi mắt Lâm Vân mở ra, sáng như tinh thạch. Hắn đứng dậy, từng bước chân như giẫm lên gió. Tóc dài khẽ bay trong linh khí bốc lên từ thân thể.

 

Hắn thì thầm: “Chiến!”

 

 

Tại quảng trường luận võ của Lâm gia, nơi từ trưa đã tụ tập đông nghịt người. Hôm nay là ngày đại chiến giữa hai thiên tài đồng tộc — Lâm Kiệt và Lâm Vân.

 

Ai cũng cho rằng kết quả đã định. Một bên là thiên tài có linh căn ngũ phẩm, đạt tầng ba Luyện Khí, luyện ra ba sợi khí mạch. Một bên là phế vật không linh căn, vừa mới tỉnh khỏi trọng thương.

 

“Lâm Vân đến rồi!” — có người kêu lên.

 

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về hướng trúc lâm phía sau.

 

Lâm Vân bước ra. Trên người chỉ mặc y bào vải thô, không hoa văn, không hộ giáp. Nhưng thân hình hắn rắn chắc như đúc từ sắt, khí tức trầm ổn như biển sâu. Một bước đi khiến không khí xung quanh dao động như sóng nước.

 

Lâm Kiệt đã đứng giữa võ đài, nở nụ cười lạnh. Hắn mặc chiến giáp bạc sáng, tay cầm thanh đoản đao vẽ linh văn đỏ thẫm.

 

“Ngươi cuối cùng cũng đến, phế vật.”

 

Lâm Vân không đáp. Chỉ một cái liếc mắt — khí thế như đao. Đám người xung quanh đột nhiên thấy tim mình nhói lên.

 

Trận chiến bắt đầu!

 

Lâm Kiệt lao lên, thân ảnh như điện. Đoản đao vạch thành ba vòng tròn chém thẳng vào vai, bụng và chân đối phương. Thân pháp Lôi Quang Bộ bộc phát, tốc độ hắn cực kỳ kinh người.

 

Nhưng điều không ai ngờ: Lâm Vân… không né!

 

Một tiếng “boong!” vang lên. Đao của Lâm Kiệt chém trúng vai Lâm Vân — nhưng chỉ để lại tia lửa như chém vào thiết bản.

 

“Sao có thể!?” — Lâm Kiệt thối lui mấy bước, mắt đầy kinh hoàng.

 

Lâm Vân đưa tay… chộp lấy cổ tay hắn như kìm sắt. Một tiếng gãy khô khốc vang lên, đoản đao rơi xuống đất.

 

Một quyền — như sấm nổ giữa trời quang!

 

Thân hình Lâm Kiệt bay lên, xoay mấy vòng trên không, va mạnh vào cột trụ võ đài. Máu tươi trào ra từ miệng, xương ngực lõm xuống.

 

Quần chúng chết lặng.

 

Người từng bị xem là phế vật — giờ đánh bại thiên tài chỉ với… hai chiêu?

 

Nhưng Lâm Vân chưa dừng lại. Hắn bước đến gần, nắm cổ áo Lâm Kiệt nâng lên.

 

“Ngươi nghĩ ta là phế vật? Vậy giờ ngươi cảm thấy sao?”

 

Lâm Kiệt trợn mắt, nhưng không nói được tiếng nào.

 

Bên ngoài võ đài, vài trưởng lão của Lâm gia đã đứng bật dậy. Có kẻ giận dữ, có người kinh hãi.

 

“Dừng tay!”

 

Một bóng người xuất hiện giữa sân. Là đại trưởng lão Lâm Thanh Hàn — người đứng đầu trong các trưởng lão nội môn.

 

“Trận tỉ thí kết thúc! Lâm Vân chiến thắng!”

 

Lâm Vân buông tay. Lâm Kiệt rơi xuống như bao cát.

 

Nhưng ánh mắt Lâm Vân không còn vẻ thù hận, chỉ còn… lạnh lùng.

 

Từ hôm nay, hắn đã không còn là con cờ thấp kém trong mắt Lâm gia.

 

Nhưng trong một góc khuất, có kẻ đang nắm chặt chuỗi hạt gỗ đen sì. Ánh mắt người đó dừng lại trên Lâm Vân, thấp giọng lẩm bẩm:

 

“Hỗn Nguyên Thể… đã thật sự thức tỉnh rồi sao? Vậy thì Thiên Địa sẽ không còn bình yên nữa…”

 

(Chương 6: Bí Cảnh Thủy Tà — Khởi Nguyên Của Thiên Đạo Sát Cơ)