Editor: Thanh Trúc.
Tin tức Lâm Vân chiến thắng Lâm Kiệt như sấm nổ giữa trời xuân, lan truyền khắp nội gia như gió lốc. Không ai ngờ phế vật từng bị ruồng bỏ lại đứng hiên ngang giữa võ đài, đánh bại thiên tài trẻ tuổi chỉ trong hai chiêu. Nhưng khi ánh hào quang vừa lóe lên, một bóng tối khác cũng dần phủ kín bầu trời.
Một tuần sau, Lâm gia nhận được thư mời từ một thế lực cổ xưa: Vân Châu Thập Cốc, mời các gia tộc lớn trong khu vực cử đệ tử tham gia bí cảnh Thủy Tà — nơi được cho là tàn tích của một vị cổ tu thời Viễn Cổ, bị phong ấn hơn vạn năm nay.
Thủy Tà Bí Cảnh chỉ mở ra mỗi trăm năm một lần. Trong đó ẩn chứa linh thảo hiếm có, pháp bảo tàn tích, trận văn cổ ngữ… nhưng đồng thời cũng ẩn giấu vô số nguy hiểm chết người.
Lâm gia, không nằm ngoài số đó. Sau chiến thắng vang dội, cái tên Lâm Vân bất ngờ được đưa vào danh sách dự tuyển — kèm theo một ánh nhìn đầy ẩn ý từ đại trưởng lão Lâm Thanh Hàn.
…
Ba ngày sau, mười người trẻ tuổi đại diện Lâm gia lên đường đến Vân Châu, bao gồm cả Lâm Vân và… Lâm Kiệt.
Trên chiến xa phi hành do ngọc thú kéo, Lâm Vân ngồi xếp bằng tu luyện, mắt nhắm nghiền. Lâm Kiệt ngồi cuối cùng, mặt tái xanh nhưng ánh mắt lại đầy sát ý, bất phục. Gã đã không chết — nhưng tâm đã bị nghiền nát. Duy chỉ có lòng hận là chưa phai.
Khi đoàn đến Vân Châu, hàng trăm đội ngũ từ các gia tộc, môn phái lớn nhỏ đã tụ tập. Giữa lòng chảo đá đen khổng lồ, một khe nứt dài hơn ba trượng xé ngang mặt đất, tỏa ra khí lạnh rợn người. Đó chính là cổng vào bí cảnh Thủy Tà.
Ngay khi mặt trời chạm đỉnh, khe nứt phát sáng xanh u ám. Một cơn chấn động xuyên qua lòng đất, hít vào làn khí là thấy cả tâm thần rung động. Một âm thanh cổ xưa vang vọng:
“Kẻ cầu đạo — nhập cảnh. Kẻ cầu danh — diệt thân.”
…
Cảnh vật bên trong như một thế giới khác. Trời đầy sương tím, mặt đất là đá nước bồng bềnh, cây cối chỉ toàn rễ, không có lá. Cả đoàn vừa vào chưa đầy một khắc thì tách ra bởi một luồng lực cắt không gian, mỗi người bị đưa đến một khu vực riêng biệt.
Lâm Vân mở mắt, thấy mình đang đứng trên đỉnh một hồ nước đen như mực. Bầu trời lộn ngược, ánh sáng nhạt nhòa. Phía trước hắn, một chiếc bia đá vỡ nát, chỉ còn lại vài dòng chữ:
“Kẻ luyện Hỗn Nguyên, phải bước qua ba sát kiếp — Thân, Tâm, Đạo.”
Ngay lúc ấy, mặt hồ rùng lên. Một bóng đen trồi lên từ đáy nước, hình dạng giống hệt hắn — từ vẻ mặt, thân thể, đến ánh mắt lạnh lùng. Nhưng sát ý từ kẻ này dày đặc như ma thần.
Hỗn Nguyên ảnh thân — sát kiếp thứ nhất bắt đầu.
Bóng đen lao tới không một tiếng động, một chưởng như thiên lôi đánh thẳng vào ngực. Lâm Vân không né mà đỡ thẳng. Hai chưởng va vào nhau — không gian như bị xé rách, thân thể hắn văng ngược mười trượng, máu trào khỏi miệng.
“Đây là… sức mạnh của chính ta?”
Chưa kịp định thần, bóng đen lại tới. Lần này, nó thi triển đúng thủ pháp Hỗn Nguyên Quy Nhất mà hắn luyện, nhưng uy lực mạnh hơn vài phần. Một cước đá ngang sườn, Lâm Vân văng vào vách đá, gãy ba xương sườn.
Đau đớn tột độ. Nhưng ánh mắt hắn lại sáng rực. Hắn hiểu — để vượt qua sát kiếp này, không phải đánh bại nó, mà phải dung hợp nó.
Lâm Vân nhắm mắt, buông thủ thế. Bóng đen lao đến — nhưng lần này hắn không chống cự, mà để nó xuyên qua. Thân thể chấn động dữ dội, đau đớn như bị xé toạc từng sợi gân. Nhưng sau đó, một luồng lực dịu dàng hòa nhập vào đan điền.
Thân thể hắn phát sáng.
Bóng đen biến mất.
Sát kiếp thứ nhất — Thân — hoàn tất.
…
Ở một góc khác của bí cảnh, một kẻ mặc áo bào đỏ máu đang đứng trước tấm phù đồ bị niêm phong. Trên tay hắn, một luồng khí đen đang ngưng tụ. Phía sau hắn là hai người khác — cũng có khí tức Hỗn Nguyên Thể.
“Cuối cùng… một trong chín Hỗn Nguyên Thể đã thức tỉnh. Hắn là kẻ mở đầu — cũng sẽ là tế phẩm đầu tiên.”
Kẻ mặc áo đỏ quay đầu, đôi mắt đỏ như máu:
“Giết hắn trước khi hắn vượt qua sát kiếp thứ ba. Nếu không… Thiên Đạo sẽ đổi chủ.”
