Editor: Thanh Trúc.

Ánh sáng tan đi. Bóng tối kéo đến như một tấm màn đen dày đặc nuốt trọn không gian. Lâm Vân chỉ cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, rồi bất ngờ như bị ném ngược ra khỏi cơn mộng. Hắn rơi xuống—cơ thể va vào nền tuyết lạnh lẽo, đau nhói. Trước mắt là khu rừng cấm quen thuộc, tuyết vẫn rơi dày như cũ, chỉ có điều… thế giới dường như đã thay đổi.

Gió thổi lồng lộng, nhưng không còn cắt da xé thịt như trước. Hắn mở mắt. Lồng ngực phập phồng, đan điền ấm nóng như có lửa, dòng linh khí lưu chuyển liên tục trong cơ thể. Không còn đau buốt, không còn ngưng trệ, mà là tràn đầy sinh mệnh.

Lâm Vân siết chặt nắm tay. Từ đầu ngón, một tia linh khí nhỏ bé phát ra, rồi tắt ngấm.

“Đây là… sức mạnh của ta.”

Trong lòng hắn trào dâng một niềm xúc động khó tả. Bao năm chịu nhục, bao năm chịu đựng, chỉ để có được một cơ hội như hôm nay. Hắn chưa mạnh. Nhưng hắn… đã không còn là phế nhân.

Lâm Vân đứng dậy. Áo rách, chân trần, nhưng lưng thẳng tắp, ánh mắt kiên định. Trận gió đầu tiên không làm hắn chao đảo. Hắn đi từng bước rời khỏi rừng cấm, đi về phía trấn Nam Lăng.

Trên đường trở lại, cảnh vật dường như xa lạ. Ba năm sống trong rách rưới, người dân nơi đây quen mặt hắn như quen một bóng ma. Nhưng hôm nay, khi hắn bước đi giữa chợ, đám đông tự động dạt ra.

Không ai nói gì. Nhưng ánh mắt họ mang theo sự bất an. Có kẻ run lên khi bắt gặp ánh mắt hắn, có người quay đầu đi, giả vờ không thấy.

“Là… tên phế vật Lâm Vân?”

“Trời ạ, hắn còn sống? Không phải chết đâu đó rồi sao…”

“Nhìn xem, ánh mắt đó… hắn có gì đó… khác lạ.”

Lâm Vân không để tâm. Hắn chỉ thầm nghĩ: Các ngươi từng dẫm nát ta dưới chân. Hôm nay mới chỉ là bắt đầu…

Bên ngoài Lâm phủ, hai gã hộ vệ đứng gác. Khi thấy hắn tiến lại gần, cả hai cau mày.

“Mày tới đây làm gì? Nơi này không phải để ăn mày như mày bén mảng tới.”

Lâm Vân dừng lại trước cổng. Mắt nhìn thẳng vào họ, không giận, không cười.

“Ta… muốn vào gặp gia chủ.”

“Gia chủ?” Một tên bật cười khẩy. “Mày tưởng mày là ai? Một tên bị trục xuất, bị tộc xóa tên khỏi gia phả, mà còn dám…”

Hắn chưa kịp dứt lời thì bị hất ngược ra sau.

Không phải là một cú đá. Không phải là một chiêu thức. Chỉ là một bước đi của Lâm Vân—linh khí vô hình bộc phát, ép thẳng vào ngực tên đó như một bức tường. Gã hộ vệ còn lại sững người, chưa kịp phản ứng thì đã bị ánh mắt của Lâm Vân làm cho lạnh sống lưng.

“T… tu sĩ?”

“Mở cổng.” Lâm Vân nói, giọng nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng không ai dám kháng cự.

Cánh cổng gỗ kêu lên cọt kẹt. Lâm Vân bước vào. Phía sau là ánh mắt chấn kinh của những người từng quen biết, những kẻ ba năm trước tiễn hắn ra bằng nước bọt và nhục mạ.

Trong đại sảnh, tiếng đàn vang lên. Một nhóm trưởng lão đang nghị sự. Khi nghe báo có “kẻ từng bị trục xuất” đột nhiên trở về, tất cả đều nhíu mày. Nhưng khi cửa mở ra, và thiếu niên mặc áo vải rách, ánh mắt sâu hun hút bước vào, cả phòng chìm trong yên lặng.

Người đầu tiên đứng dậy là Lâm Kiệt.

Hắn vẫn như xưa. Khí chất ôn hòa, cử chỉ nhã nhặn. Nhưng đôi mắt… đôi mắt ấy chứa một tia hàn ý không che giấu được.

“Ngươi… trở lại làm gì?” – Lâm Kiệt hỏi, giọng nhẹ.

Lâm Vân nhìn hắn. Trầm mặc một lát rồi mới đáp:

“Trả lại những gì thuộc về ta.”

Một trận cười vang lên từ phía trưởng lão Lâm Tường.

“Trả? Ngươi nghĩ nơi này là quán trọ sao? Ba năm trước là ai khóc lóc xin tha? Bây giờ lại dám đứng giữa đại điện?”

Một trưởng lão khác cười lạnh:

“Chỉ là mở được linh mạch, đạt Luyện Khí mà đã dám ngông cuồng?”

Lâm Vân không đáp. Hắn chỉ giơ tay, vạch một đường trong không khí.

ẦM!

Một đạo linh khí thô bạo phóng ra, cắt thẳng vào cây cột đá giữa đại sảnh. Cột nứt toác. Cả sảnh rung động.

Cả đám trưởng lão đứng bật dậy. Ánh mắt không còn khinh thường.

“Ngươi… tu luyện lại được rồi?”

Lâm Kiệt siết chặt tay. Mắt nhìn thẳng vào Lâm Vân.

“Không thể nào. Ta đã phá vỡ linh căn của ngươi… trừ khi…”

Hắn ngừng lại. Một suy nghĩ lóe lên trong đầu.

“Ngươi đã có… truyền thừa?”

Lâm Vân không phủ nhận. Hắn nhìn thẳng vào Lâm Kiệt, nói rõ từng chữ:

“Ba năm trước, ta không rõ vì sao mình bị phế. Nhưng hôm nay, ta đã biết.”

“Lâm Kiệt. Nợ cũ, ta sẽ tính sổ.”

Không khí trong đại sảnh trở nên đặc quánh. Một trưởng lão gằn giọng:

“Lâm Vân. Dù ngươi có được cơ duyên đi nữa, thì cũng không được phép vô lễ trong gia môn.”

“Gia môn?” – Lâm Vân bật cười khẽ.

“Gia môn này đã đạp ta ra đường, cắt đứt quan hệ. Lúc đó đâu có gọi là gia?”

Lâm Kiệt lên tiếng, giọng nhẹ như gió:

“Nếu đã quay về, vậy chứng minh đi. Bằng chiến lực. Tổ huấn của Lâm gia không thay đổi – kẻ có thực lực, là người định lại ngôi vị.”

Lâm Vân gật đầu.

“Vậy, ta thách đấu ngươi.”

Cả sảnh chấn động.

Một phế vật từng bị Lâm Kiệt đánh tan linh căn, hôm nay đứng giữa đại sảnh, trước mặt tộc trưởng, trưởng lão, hàng trăm tộc nhân—lại dám khiêu chiến đệ nhất thiên tài?

Một người nói:

“Hắn điên rồi!”

Một người khác:

“Dù có cơ duyên… cũng không thể mạnh đến vậy được!”

Nhưng Lâm Kiệt không cười. Hắn nhìn Lâm Vân rất lâu, rồi khẽ gật đầu.

“Ba ngày sau. Luận võ trường.”

Hắn quay người bước đi, không nói thêm lời nào. Nhưng trong lòng hắn, lần đầu tiên sau ba năm… có một thứ gọi là bất an.

Lâm Vân đứng giữa đại sảnh. Không hề sợ hãi. Ánh mắt hắn tĩnh lặng như nước hồ, nhưng sâu dưới mặt nước—là lửa.

Không ai biết trong ba ngày tới, hắn sẽ tu luyện như điên, dùng từng hơi thở, từng giây phút để bù lại ba năm bị bỏ lỡ. Không ai biết, kẻ bị gọi là phế vật… đã trở thành một ngọn kiếm—đang mài sắc.

Cũng không ai biết… cái gọi là “thiên tài Lâm Kiệt”, từ nay, sẽ đối mặt với thứ mà cả Thiên Đạo cũng từng muốn tiêu diệt: dị biến.

Lâm Vân – đã trở về.

Và cuộc thanh trừng của hắn – mới chỉ bắt đầu.

_______________________________________________

📘 Kết thúc chương 4: Lâm Vân trở lại Lâm gia, chính thức tuyên chiến với Lâm Kiệt. Một trận chiến định lại ngôi vị – và định lại vận mệnh – đang đến gần.