Editor: Thanh Trúc

Trời đất tĩnh lặng.

Sau khi Ảo Hồn Thú Vương tan biến, ánh sáng xám bạc nơi bình nguyên mờ dần. Cả không gian như bị hút ngược vào một điểm, rồi biến mất.

Lâm Vân mở mắt.

Hắn không còn ở nơi cũ. Dưới chân hắn là một chiếc đài đá sáu cạnh, khắc đầy phù văn cổ xưa. Xung quanh là từng trụ đá cao vút, mỗi trụ chạm khắc một bộ pháp môn kỳ dị – không phải chữ, mà là hình ảnh động, như có linh khí đang luân chuyển trong từng nét vẽ.

Trên không trung, từng dòng linh khí hóa thành suối mỏng, chảy vòng quanh quảng trường đá.

Nơi này… như là một thánh địa tu luyện cổ xưa.

Lâm Vân chậm rãi đứng lên, cảm nhận thiên mạch đầu tiên đang đập nhẹ trong cơ thể – như một dòng suối nhỏ, chảy qua từng đốt xương, từng mạch máu. Khí tức từ thế giới quanh hắn đang tự động bị hấp dẫn, hội tụ về đan điền.

Đây chính là hiệu ứng của Khai Thiên Mạch – bước đầu tiên để trở thành “Chân tu”.

“Ngươi đã mở Thiên Mạch đầu tiên: Mạch Huyền Tâm.”

“Từ nay trở đi, linh khí trong thiên địa sẽ chủ động tìm đến ngươi.”

Hỗn Nguyên Đạo Tổ lại xuất hiện, lần này không chỉ bằng âm thanh – mà bằng một ảo ảnh mơ hồ, đứng trên không trung, áo bào tung bay, thần sắc mịt mờ không rõ mặt.

Lâm Vân cung tay, quỳ một gối:

“Đệ tử Lâm Vân, đa tạ đạo tổ truyền thừa.”

Lão giả khoát tay.

“Đây không phải là ban ơn. Mà là khảo nghiệm.”

“Chỉ những kẻ đủ nghị lực vượt qua Khởi Nguyên Chi Ải mới được xem là… có tư cách.”

Lão đảo mắt nhìn hắn, chậm rãi nói:

“Nhưng con đường phía trước, mới là bắt đầu.”

“Ngươi có biết, vì sao linh căn ngươi bị phá lại có thể khôi phục?”

Lâm Vân trầm mặc.

“Xin đạo tổ chỉ dạy.”

Đạo Tổ phẩy tay, trên không trung hiện ra một hình ảnh: đó là… một viên thạch nhỏ màu đen nằm sâu trong đan điền hắn. Thứ mà từ nhỏ, hắn tưởng là một khối tạp chất không có giá trị – từng bị các trưởng lão của Lâm gia xem là “khiếm khuyết huyết mạch”.

“Đây gọi là Hỗn Nguyên Thạch Tâm – một loại dị bảo cổ xưa hình thành từ thuở hồng hoang.”

“Nó có thể ẩn linh khí, xóa mọi linh căn… nhưng chỉ là tạm thời.”

“Ngươi không phải là phế nhân. Mà là… kẻ được trời che giấu.”

Lâm Vân chấn động.

“Vì sao lại… giấu ta?”

“Vì số mệnh của ngươi quá lớn. Kẻ có đại khí vận – hoặc làm đế, hoặc… bị thiên đạo giết từ trong trứng nước.”

“Hỗn Nguyên Thạch Tâm phong tỏa khí vận, ẩn đi linh căn – đổi lại, ngươi thoát khỏi sự thanh trừng của thiên đạo.”

Lâm Vân cảm thấy lòng run rẩy. Ba năm qua, hắn oán hận vì bị phế, bị ruồng bỏ, bị xem thường. Nhưng nay hắn hiểu… đó là một sự bảo vệ, dù tàn nhẫn, nhưng chính vì thế mà hắn còn sống.

“Đã đến lúc ngươi bắt đầu tu hành thực sự.”

Từng trụ đá xung quanh phát sáng. Một luồng khí tức cổ xưa tràn ngập, khiến Lâm Vân cảm thấy như bị ép nát xương cốt – linh hồn rung động.

Đạo Tổ giơ tay.

Từ trung tâm quảng trường, một tấm bia đá trồi lên, cao ba trượng. Trên đó có một hàng chữ cổ, rực rỡ như sao băng:

“Hỗn Nguyên Khai Thiên Đạo – Thức Thứ Nhất: Ngộ Linh”

Giọng nói vang lên bên tai:

“Tu đạo, trước tiên phải ngộ linh. Không ngộ linh, vạn pháp vô dụng.”

“Ngươi hãy ngồi xuống, cảm nhận linh khí, dung nhập nó với huyết mạch và thần hồn. Nếu vượt qua, ngươi sẽ có thể bước vào cảnh giới chân chính đầu tiên – Luyện Khí nhất trọng.”

Lâm Vân khoanh chân ngồi xuống giữa pháp bia.

Toàn thân hắn chìm trong sương mù linh khí dày đặc, như rơi vào một biển mây không đáy.

 

 

Thời gian trôi chậm.

Mỗi hơi thở là một luồng linh khí nhập thể. Nhưng khác với trước đây – lần này, linh khí không đi vào đan điền rồi tan biến, mà bắt đầu ngưng tụ lại một điểm – một hạt chấm nhỏ như bụi, đang hình thành ngay tại trung tâm đan điền hắn.

“Ngưng Linh!” – Lâm Vân thầm nhủ.

Hắn vận chuyển Hỗn Nguyên Khai Mạch Quyết, phối hợp với mạch Huyền Tâm vừa khai, khiến hạt linh lực đó mỗi lúc một rõ ràng hơn. Cảm giác như đang nhào nặn một viên đá quý từ ngọc vụn – từng chút một, từng bước một.

Trong cơn ngộ linh, hắn nhìn thấy một dòng sông dài vô tận, giữa dòng sông là từng điểm sáng – là đạo, là pháp, là khí vận, là chân lý.

Và hắn, đang bơi giữa dòng sông ấy.

Không biết qua bao lâu.

ẦM!

Một luồng sáng bùng phát từ người hắn. Phù văn hiện trên trán, pháp bia phát sáng, linh khí hội tụ thành một hình ảnh hư ảo – là một hư ảnh long vũ bay quanh đỉnh đầu hắn!

“Chúc mừng, ngươi đã chính thức bước vào cảnh giới tu chân: Luyện Khí Cảnh – nhất trọng thiên.”

Đạo Tổ gật đầu, giọng trầm trầm:

“Rất tốt. Tốc độ ngộ linh nhanh hơn hầu hết những kẻ từng vào đây.”

“Nhưng ngươi… không thể ở lại lâu. Thân thể phàm tục không thích nghi được với nơi này quá lâu. Linh hồn ngươi sắp bị xé rách.”

Lâm Vân còn chưa kịp nói lời nào, thì mặt đất chấn động. Một trận đồ hiện ra dưới chân – ánh sáng bảy màu xoay tròn như pháp trận truyền tống.

“Trở lại phàm giới đi. Nhưng nhớ lấy…”

“Từ nay, ngươi không còn là phế nhân.”

“Mà là… kẻ nghịch đạo.”

Ánh sáng bùng lên.

Lâm Vân chìm vào hư vô lần nữa – nhưng lần này, không còn là kẻ bị thế giới ruồng bỏ nữa.

📘 Kết thúc chương 3:

Lâm Vân mở Thiên Mạch, ngộ linh, chính thức bước vào con đường tu chân. Hắn chuẩn bị quay lại thế giới phàm tục – và Lâm gia, kẻ thù, kẻ phản bội, quá khứ… đang chờ đợi hắn trở về.