Editor: Thanh Trúc.

Bóng tối tan dần.

Lâm Vân từ từ mở mắt. Thân thể vẫn còn đau nhức, nhưng là một loại đau đớn khác lạ – như khi kinh mạch bị khai mở, máu thịt đang được rèn lại từng tấc một.

Hắn không còn ở chỗ khe nứt vừa nãy nữa. Trước mặt là một bình nguyên mênh mông màu xám bạc, mặt đất lấp lánh như đá linh thạch, khí tức nặng nề đến mức khiến hắn khó thở.

Không khí ở đây không giống nhân giới – nó dày đặc, cuộn xoáy, như thể mỗi hơi thở đều đang hấp thu hàng trăm tia linh khí. Nhưng cũng chính vì quá tinh thuần mà thân thể phàm tục khó lòng thích nghi.

Lâm Vân gượng ngồi dậy, cảm nhận đan điền như có một dòng nước ấm lưu chuyển.

“Ta… thật sự có linh khí rồi.”

Ba năm qua, mỗi đêm hắn đều lặng lẽ thử hấp thu linh khí, nhưng chưa từng thành công. Linh căn bị chặt đứt, giống như một dòng sông khô cạn bị lấp kín. Nhưng lúc này đây, dòng sông ấy đã sống lại. Dòng nước bắt đầu chảy.

Lâm Vân bỗng cảm thấy sống mũi cay xè.

Hắn không khóc, nhưng lòng như muốn òa lên.

“Ta… thật sự có thể tu luyện lại.”

Nhưng hắn không có nhiều thời gian để cảm khái.

Một tiếng ầm vang dội phía xa, cả mặt đất rung lên. Từ đường chân trời, từng dãy bóng đen lượn lờ xuất hiện. Chúng như sương mù đặc quánh, nhưng lại mang hình dáng sinh vật sống – có móng vuốt, có sừng nhọn, mắt đỏ rực như máu.

“Ảo Hồn Thú.”

Một giọng nói quen thuộc vang lên trong tâm thức hắn. Là Hỗn Nguyên Đạo Tổ.

“Ngươi đã bước vào tầng thứ nhất của Hỗn Nguyên Chân Giới: Khởi Nguyên Chi Ải.”

“Ở đây, không có trời, không có đất. Chỉ có bản năng sinh tồn. Ai sống sót, người đó được xem là đủ tư cách để bắt đầu con đường tu chân thực sự.”

Lâm Vân hít một hơi thật sâu.

Hắn chưa kịp đứng dậy thì một con Ảo Hồn Thú đã lao tới. Nó cao đến bốn trượng, toàn thân là sương mù đen đặc, móng vuốt sáng như thép, tốc độ kinh người.

Không vũ khí, không pháp thuật.

Lâm Vân chỉ có nắm đấm của mình.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, bao nhiêu năm bị đánh đập, bị nhạo báng, bị hành hạ tinh thần… dồn nén lại. Hắn không rút lui.

ẦM!

Nắm đấm hắn chạm vào đầu con thú. Một âm thanh chấn động vang lên. Xương cốt hắn đau đớn như nứt ra. Nhưng đầu con thú cũng vỡ nát như thủy tinh.

Ảo Hồn Thú tan biến thành từng luồng ánh sáng, chui vào người Lâm Vân. Linh khí trong đan điền đột nhiên tăng vọt. Hắn cảm thấy như vừa tu luyện mấy ngày liên tục.

“Diệt Ảo Hồn, cướp lấy chân khí.”

Đạo Tổ lại vang lên.

“Chúng là hình ảnh tàn dư của tâm ma, của sát khí, của oán niệm ngàn vạn năm trong thế giới này. Diệt một con, ngươi mạnh hơn một phần.”

Không còn gì để chần chừ nữa.

Lâm Vân nhặt lên mảnh xương từ con thú vừa tan biến, mài sắc đầu xương, biến nó thành một thứ như đoản kiếm. Dưới cơn mưa ánh sáng lờ mờ tím nhạt, thân ảnh thiếu niên gầy gò ấy lao vào đàn thú.

Đã không còn là thiếu niên phế vật.

Đó là một chiến sĩ.

Thời gian không còn ý nghĩa. Không có mặt trời, không có hoàng hôn. Chỉ có máu – và ánh sáng mỗi khi kẻ thù bị diệt.

Lâm Vân không nhớ nổi mình đã chém giết bao nhiêu sinh linh ảo mộng. Mỗi lần kiệt sức, hắn ngồi xếp bằng, vận chuyển “Hỗn Nguyên Khai Mạch Quyết” – khẩu quyết duy nhất mà Hỗn Nguyên Đạo Tổ để lại.

Cơ thể hắn thay đổi từng ngày. Xương cốt dày lên. Da thịt cứng cáp. Mỗi hơi thở đều kéo theo linh khí. Mỗi nhịp tim đều mang theo lực lượng.

Hắn bắt đầu cảm nhận rõ từng đường kinh mạch, từng đan điền phụ, từng luồng chân khí nhỏ bé – như học lại cách sống, nhưng là một loại sống mới.

Một ngày – hay một tuần sau đó, hắn không rõ – một con thú khổng lồ xuất hiện.

Cao hơn mười trượng. Ba đầu sáu tay. Trên trán có ấn ký hình xoáy – là dấu hiệu của Ảo Hồn Thú vương.

Khi con thú gầm lên, không gian run rẩy. Mặt đất nứt toác. Còn chưa kịp lao đến, Lâm Vân đã bị chấn động khiến cả người bay ngược.

Máu phụt ra từ miệng, tay chân gãy nát.

Hắn nằm đó, run rẩy, tầm mắt nhòe đi. Trong đầu, ký ức trỗi dậy.

Lâm Kiệt – ánh mắt lạnh lẽo.
Gia chủ – lời phán quyết vô tình.
Thanh Sương – ánh mắt không dám nhìn lại lần cuối.
Ông Dư – người bạn cuối cùng.

“Ta chết ở đây sao…”

Không. Không thể. Hắn vừa có lại được thứ mà hắn khao khát suốt ba năm.

“Ta không chấp nhận!”

Một luồng khí tức bạo liệt từ trong đan điền bộc phát. Huyết mạch hắn rung lên. Từ lòng đất, từng đạo phù văn mơ hồ nổi lên dưới chân hắn.

Trong cơn mơ hồ, Hỗn Nguyên Đạo Tổ lại vang lên:

“Ngươi… đã chạm tới bước đầu tiên: Khai mạch!”

“Một khi vượt qua, sẽ khai mở Thiên Mạch đầu tiên – Chân mạch chân tu đầu đời.”

Lâm Vân bật dậy, dù thân thể vỡ nát. Hắn hét lên, nắm mảnh xương cùn, lao thẳng vào thú vương. Không phải vì muốn thắng – mà vì không cho phép mình thất bại.

Chiến đấu như dã thú. Chém giết như ác ma. Không còn kỹ xảo, không còn lý trí. Chỉ còn ý chí không khuất phục.

ẦM!

Một tiếng nổ long trời lở đất.

Rồi im lặng.

Khi khói tan, Lâm Vân quỳ trên mặt đất. Thú vương tan biến thành ánh sáng ngàn tia – không như Ảo Hồn trước kia, mà như dòng nước nóng rót vào từng kinh mạch hắn.

Hắn hét lên trong đau đớn tột cùng.

Rồi một tiếng “Rắc!” nhỏ vang lên trong cơ thể.

Là… một mạch nào đó vừa bị mở ra.

Giọng nói Đạo Tổ vang lên lần cuối:

“Khởi Nguyên Chi Ải – ngươi đã vượt.”

“Từ nay… ngươi là chân tu giả.”

📘 Kết thúc chương 2:

Lâm Vân – từ phế vật – đã khai thiên mạch đầu tiên, vượt qua Ải Sát Lục tại Khởi Nguyên Cảnh. Con đường tu đạo giờ mới thật sự bắt đầu.