Editor: Thanh Trúc.
Gió lạnh mùa đông thổi qua từng khe đá tại dãy núi Vân Hàn, nơi quanh năm tuyết phủ. Trời xám xịt, mây nặng trĩu như sắp sập xuống bất kỳ lúc nào. Cây cối trơ trụi, mặt đất đóng băng, và tiếng gió gào rú vang vọng khắp rừng như tiếng quỷ khóc trong đêm tối.
Ở rìa trấn Nam Lăng, một căn lều xiêu vẹo nép mình giữa rặng cây. Tuyết phủ lên mái lá, gió rít qua từng khe gỗ mục, khiến cả căn nhà như sắp đổ sụp. Bên trong, một thiếu niên nằm co ro dưới lớp chăn mỏng. Làn da tái nhợt, môi khô nứt, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn dầu sắp tắt. Đôi mắt khép hờ, mang theo một sự mỏi mệt kéo dài suốt năm tháng.
Hắn tên là Lâm Vân. Mười sáu tuổi. Ba năm trước từng là thiên tài đệ nhất của Lâm gia – một trong ba đại thế gia của Nam Lăng trấn. Từ khi lên mười, hắn đã tu luyện nhanh hơn bất kỳ ai, ngưng tụ linh căn thiên giai lúc mười ba tuổi, khiến toàn tộc rung động. Các trưởng bối ca ngợi hắn là kỳ tài ngàn năm có một, là trụ cột tương lai của cả gia tộc.
Thế nhưng, định mệnh không khoan nhượng.
Trong đại hội thiếu niên tu sĩ năm đó, Lâm Vân đại diện Lâm gia giao đấu với người anh họ – Lâm Kiệt. Không ai nghi ngờ chiến thắng của hắn. Nhưng ngay trong trận đấu, một biến cố xảy ra. Một chiêu kỳ dị từ Lâm Kiệt đã phá vỡ cân bằng khí tức trong cơ thể Lâm Vân. Linh căn vốn tinh thuần bỗng như thủy tinh gặp va đập – vỡ vụn trong chớp mắt.
Không ai tìm hiểu nguyên do. Không ai bênh vực. Người ta chỉ thấy thiên tài Lâm Vân biến thành phế nhân ngay trước mặt toàn tộc.
Gia chủ đích thân ra lệnh trục xuất hắn khỏi tộc môn.
Ngày hắn rời khỏi Lâm phủ, không ai tiễn đưa. Kẻ xưa từng tâng bốc giờ quay lưng, người từng nịnh nọt giờ nhổ nước bọt dưới chân hắn.
“Thiên tài? Phế vật thì có.”
“Ngươi mà là đệ nhất thiếu niên? Cười chết mất.”
Tuyết rơi nặng hạt. Dưới ánh mắt lạnh lùng của cả tộc, hắn lặng lẽ rời đi. Dấu chân mờ nhạt trên tuyết cũng nhanh chóng bị gió xoá sạch.
Ba năm sau, hắn sống như một cái bóng bên lề xã hội. Lang thang ngoài trấn, nhặt củi kiếm sống, ăn cơm thừa canh cặn. Lão ăn mày họ Dư, từng là hộ vệ Lâm gia bị sa thải, là người duy nhất cưu mang hắn. Hai người sống dựa vào nhau, sưởi ấm bằng tình nghĩa chứ không phải lửa.
Nhưng đêm qua, ông Dư đã qua đời.
Không còn ai bên cạnh, Lâm Vân đơn độc đào mộ trong tuyết, dùng tay trần xúc từng vốc đất lạnh buốt để chôn người thân cuối cùng.
Đêm đó, hắn quay về căn lều, nằm trên nền đất lạnh ngắt. Mắt nhìn trần nhà thủng lỗ chỗ, từng bông tuyết bay thẳng vào mặt.
“Ta thật sự sẽ chết ở nơi này sao?” – hắn thì thầm. Câu hỏi không ai trả lời.
Ngay lúc ấy, một tiếng nổ vang lên từ phương xa. Trời đêm như bị xé rách. Một luồng sáng từ trên cao rạch ngang bầu trời, mang theo khí tức kinh thiên, rơi thẳng vào khu rừng cấm sau núi. Ánh sáng rực lên chói mắt rồi tắt lịm, để lại dư âm mơ hồ như một giấc mộng.
Lâm Vân bỗng cảm thấy con tim nguội lạnh suốt ba năm nay đập rộn ràng trở lại. Hắn không hiểu vì sao. Chỉ biết, thứ gì đó trong hắn vừa được đánh thức.
Không kịp suy nghĩ, hắn khoác áo rách lên vai, lao ra khỏi căn lều, mặc cho gió tuyết táp vào mặt. Mỗi bước đều lạnh buốt, nhưng hắn không dừng lại. Trong đầu hắn chỉ có một ý niệm: đó là cơ hội.
Cơ thể yếu ớt run lên, máu trên tay đông lại thành băng, mi mắt bị tuyết phủ đến không mở nổi. Nhưng hắn vẫn đi. Cắn răng chịu đựng, vượt qua từng gốc cây, từng vũng lầy, từng bờ dốc trơn trượt.
Cuối cùng, hắn đến nơi.
Một khoảng đất cháy đen giữa rừng già. Cây cối xung quanh bị hủy hoại, mặt đất lõm sâu như vừa bị thiên thạch đánh trúng. Ở trung tâm hố, một khe nứt không gian kỳ dị lơ lửng, phát ra ánh sáng tím nhạt kỳ lạ. Không khí xung quanh chấn động nhẹ, linh khí ngập tràn, đậm đặc đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Không chút do dự, Lâm Vân đưa tay ra. Khi đầu ngón tay chạm vào khe nứt, một lực hút cường đại kéo hắn vào. Cơ thể nhẹ bẫng rồi chìm vào hư không.
Thế giới xoay chuyển. Mọi thứ vặn vẹo, méo mó. Lâm Vân có cảm giác như bị xé toạc, linh hồn bị cuốn vào cơn bão loạn. Mỗi hơi thở đều là một lần giãy giụa giữa ranh giới sống và chết.
Rồi… yên tĩnh.
Hắn rơi xuống một mặt đất mềm mại.
Ngẩng đầu nhìn lên, trước mắt hắn là một thế giới kỳ ảo.
Bầu trời tím lịm, những hòn đảo đá trôi lơ lửng trên không trung, rễ cây treo ngược giữa khoảng không. Cây cối phát sáng, linh khí tụ lại thành dòng sương mù cuồn cuộn. Đây không phải nhân giới. Không thể nào.
Một giọng nói cổ xưa vang vọng trong đầu:
“Ngươi đã bước vào Hỗn Nguyên Chân Giới.”
Một vòng sáng tụ lại, hóa thành hình ảnh một lão giả râu bạc, áo bào trắng, ánh mắt uy nghiêm như sao trời.
“Ta là Hỗn Nguyên Đạo Tổ. Đây là truyền thừa của ta – nơi cuối cùng giữ lại chân đạo cổ xưa.”
Lâm Vân quỳ rạp xuống đất.
“Ta… là một kẻ phế nhân. Không dám…”
“Ngươi không bị phế. Ngươi bị phong ấn.” – giọng nói lão giả lạnh lùng cắt ngang.
“Huyết mạch trong ngươi ẩn chứa dị thường. Có kẻ sợ hãi điều đó… nên phong ấn ngươi.”
Lâm Vân ngẩng đầu, ánh mắt run rẩy.
“Ngươi muốn tiếp tục sống như phế vật, hay bước lên con đường nghịch thiên?”
“Ta… muốn tu luyện trở lại.”
“Vậy… nhận lấy.”
Một luồng sáng xuyên vào trán hắn. Đan điền chấn động. Một hòn đá đen vốn nằm im suốt ba năm trong cơ thể đột nhiên vỡ vụn. Linh khí cuồn cuộn tràn vào kinh mạch. Cơ thể hắn nóng rực. Kinh mạch tắc nghẽn suốt ba năm bỗng thông suốt. Linh căn… tái hiện.
Hắn hét lên, nước mắt trào ra.
“Ta… ta cảm nhận được linh lực!”
Lão giả gật đầu.
“Tốt. Con đường tu đạo bắt đầu từ đây. Nhưng hãy nhớ, ngươi không còn là thiếu niên vô tư nữa. Trên con đường này, ngươi phải dẫm lên xác kẻ khác mà bước.”
“Muốn ngẩng đầu nhìn trời, trước tiên phải biết quỳ gối với đất. Nhưng nếu ngươi đủ kiên tâm… ngươi sẽ khiến cả trời đất phải cúi đầu trước ngươi.”
Lâm Vân ngất đi.
Ánh sáng lặng lẽ tắt dần.
Một chương mới của số mệnh – đã bắt đầu từ khoảnh khắc ấy.
👉 **Hết chương 1
