Tầng không đột nhiên tối sầm lại.

Lúc này, khi mọi người còn đang chìm đắm trong dư âm của trận chiến giữa Vô Ưu và Cổ Nguyệt – một cuộc đọ đạo đã chạm đến giới hạn đạo vận và ý chí – thì từ sâu trong tầng trời thứ tám, một tiếng chuông vang lên. Không phải chuông vật lý, mà là Đạo Chung, loại âm thanh chỉ tồn tại trong cảnh giới tâm linh của những kẻ chạm ngưỡng Thiên Đạo.

Từng tiếng ngân vang như xuyên thủng cả không gian và thời gian, đập thẳng vào nguyên thần của tất cả những kẻ đang tu đạo trong vòng trăm vạn dặm.

Vô Ưu đang ngồi thiền giữa biển linh quang bỗng mở bừng hai mắt. Khí tức quanh thân hắn ngưng tụ đến cực hạn, như hóa thành một dải ngân hà uốn lượn, từ đỉnh đầu bốc lên một đạo ảnh mờ nhạt.

Một thân ảnh!

Một cái bóng mờ như ẩn như hiện, mang khí tức ngược dòng thiên địa, vận chuyển ngược lẽ thường, chống lại cả vũ trụ – Đạo Ảnh!

Không phải bất kỳ ai cũng có thể ngưng tụ đạo ảnh, đây là bước kế tiếp của chân đạo – khi một người đi đến cực hạn của một con đường, thiên địa sẽ phản chiếu lại “ảnh” của con đường đó.

Tuy nhiên, đạo ảnh của Vô Ưu lại khác thường. Nó không tĩnh, mà động. Nó không thuận, mà nghịch. Đạo ảnh của hắn không chỉ là phản chiếu của Thiên Đạo, mà là sự phản kháng lại Thiên Mệnh!

Giữa đạo vận của toàn cõi, hình bóng kia dần trở nên rõ nét: một thiếu niên áo trắng, tóc dài tung bay, chân trần đạp hư không, tay cầm đạo cốt thiên thư rực cháy trong ánh lôi quang. Một mắt hắn là thiên mục thấu thiên cơ, một mắt là vọng nhãn nhìn thấu tâm đạo vạn linh.

Đây là… Vô Ưu trong tương lai?

Không, đây là “đạo hình” của hắn – hình dạng Thiên Đạo thừa nhận, nhưng đồng thời cũng e ngại nhất!

Từ xa, Cổ Nguyệt ánh mắt co rút.

“Không thể nào… Hắn lại thành công dung hợp Đạo Tâm và Thiên Mệnh?”

Đúng vậy.

Vô Ưu từ sau trận chiến đã không còn là hắn của trước kia. Trải qua sinh tử, tan hợp, đấu trí và đọ đạo, hắn đã lột xác, phá vỡ lớp vỏ giới hạn của bản thân.

Trong tâm trí hắn hiện giờ, không còn là những rối loạn thường tình. Hắn thấy được nguyên lý của tồn tại, bản chất của vận mệnh. Mọi thứ từ vô thường đến định mệnh, từ đạo lý đến luân hồi, đều hiện lên trong tâm hắn như từng dòng mạch sáng chảy xuôi giữa dòng vô tận.

“Đạo… không phải để tuân theo. Đạo là để hòa nhập, rồi vượt qua.”

Hắn đứng dậy.

Đạo ảnh phía sau cũng đứng dậy.

Mỗi bước chân Vô Ưu tiến lên, trời đất rung động, thời gian như lệch nhịp. Mỗi bước như đạp nát từng tầng giới hạn mà nhân sinh dựng nên. Không gian vặn vẹo, thời gian biến dị, từng mảng thiên cơ sụp đổ, vỡ tan thành sợi tơ đạo, bị hắn thu vào tay.

Thế gian lặng đi.

Chúng sinh không thở nổi.

Ở Thiên Vực, trong đỉnh Pháp Trụ Thượng Cổ, các vị đại tông lão của chư môn phái đều phải đứng dậy hành lễ, vì họ cảm nhận được có một Thiên Tử đang hiện thế.

Không phải thiên tử của nhân gian, mà là kẻ nghịch thiên mà trời không dám chạm.

“Người này… tương lai tất thành đại kiếp của Càn Nguyên Đại Giới…” – Một lão đạo hơn một ngàn tuổi thì thào, nét mặt vừa sợ hãi vừa kính phục.

Cùng lúc đó, tại một nơi cách xa Vạn Linh vực giới, trong tầng trời thứ chín – nơi mà chưa ai từng vượt đến, một lão nhân tóc trắng đang mở mắt.

Đôi mắt ấy không có tròng đen, chỉ có hai luồng sáng như nhật nguyệt.

“Hắn lại vượt qua rồi…” – lão nhẹ giọng – “Vô Ưu… quả nhiên không khiến ta thất vọng.”

Bên cạnh lão là một chiếc quan tài bằng thần tinh cổ kim, khắc đầy cổ tự đã thất truyền. Lão đưa tay vuốt nhẹ lên nắp quan tài, khẽ thở:

“Con đường của ta… cuối cùng cũng có người tiếp bước. Vạn cổ chân đạo, từ đây không còn mờ mịt nữa.”

Một đạo hào quang bay thẳng lên tầng trời thứ mười – nơi từng bị phong ấn từ thời thượng cổ.

Phong ấn… bắt đầu rạn nứt.

Quay lại Vô Ưu.

Hắn ngẩng đầu, nhìn thẳng lên tầng trời thứ chín – nơi không ai dám vọng tưởng.

“Ngươi… dám không?” – một giọng nói xa lạ vang trong đầu hắn.

“Ta không dám. Ta chỉ biết… không đi thì chết.” – Vô Ưu khẽ đáp.

Ngay khoảnh khắc đó, từ hư không vỡ ra một khe nứt, như bị xé toạc bởi một cánh tay vô hình.

Trong khe nứt là một con đường bằng xương trắng – xương của những kẻ đã từng đi con đường này nhưng thất bại. Mỗi đoạn xương tỏa ra oán niệm nồng đậm, như đang khắc ghi một lời cảnh báo: “Lùi còn sống, đi thì chết!”

Nhưng Vô Ưu không ngần ngại.

Hắn đặt chân lên con đường ấy.

Từng bước.

Một mình.

Không có bạn đồng hành, không có vũ khí bên người, không có pháp bảo hộ thân.

Chỉ có đạo tâm như sắt đá, như lửa cháy, như nước cuộn trào.

Càng đi, hắn càng cảm thấy thế giới phía sau trở nên nhạt nhòa, mơ hồ, như bị đạo vận che lấp. Những ký ức thân quen mờ dần, khuôn mặt của sư phụ, của bằng hữu, của kẻ thù… tất cả như rút khỏi tâm trí hắn.

Đây là Đạo Lộ Vô Tâm – thử thách cuối cùng để chạm đến Thiên Đạo bản nguyên.

Nếu vượt qua, hắn sẽ là Đạo.

Nếu thất bại… hắn sẽ biến mất vĩnh viễn, không lưu lại một dấu tích nào trong bất kỳ không gian – thời gian nào.

Đạo ảnh phía sau hắn cũng bước cùng một nhịp.

Nhưng rồi bỗng nhiên… đạo ảnh dừng lại.

Vô Ưu cũng đứng lại.

Hắn quay đầu, nhìn chính bóng hình của mình đang lắc đầu.

Một tiếng nói vang lên trong tâm:

“Ngươi thật sự muốn mất hết? Đến chính mình cũng không giữ lại sao?”

Vô Ưu im lặng.

Thật lâu sau, hắn mới hỏi lại:

“Nếu ta quay lại… ta có thể bảo vệ được thế giới này không?”

Đạo ảnh không đáp.

“Vậy nếu ta đi tiếp… ta có thể trở về không?”

Đạo ảnh cười nhẹ.

“Không thể.”

Vô Ưu nhìn sâu vào chính mình, rồi khẽ gật đầu.

“Ta đã chọn.”

Một tay hắn giơ lên, tách khỏi đạo ảnh của chính mình – cắt lìa bản ngã, một bước cuối cùng trước khi dung hợp với bản nguyên Thiên Đạo.

Đạo ảnh tan biến thành hàng vạn ánh sáng, như tinh quang trở về hư vô.

Vô Ưu một mình bước tiếp.

Đạo lộ khép lại sau lưng.

Cả trời đất rung động.

Một ngôi sao mới xuất hiện trên bầu trời – không phải thật, mà là biểu tượng cho Đạo Tâm đã thắp sáng giữa càn khôn.

Dưới tầng trời thứ tám, tại Vạn Linh Giới, Cổ Nguyệt chợt ngẩng đầu, đôi mắt lặng đi.

“Vô Ưu… ngươi đi rồi sao?”

Cô không biết vì sao lòng mình bỗng thấy trống rỗng, như mất đi một thứ gì vô cùng quý giá.

Rồi cô bật cười khẽ.

“Đi thì cứ đi đi, ta chờ.”