Gió núi hú dài qua khe đá vắng, cuốn theo từng mảnh lá úa từ thân cây linh mộc nghìn năm tuổi. Ở nơi tận cùng của đại vực Vân Tận, trong một động phủ ẩn sâu dưới lòng đất, ánh sáng từ ngọn đèn hồn thạch phảng phất như hơi thở của thời gian cổ xưa. Lý Trầm Dương ngồi bất động giữa tầng linh khí hỗn độn, tâm thức du hành trong một tầng không gian mà ngôn ngữ phàm tục chẳng thể nào mô tả nổi.
Từ sau khi lĩnh ngộ Tâm Chuyển Thức Luân, hắn đã không còn bị ràng buộc bởi giới hạn hình thể. Thần hồn hắn trải rộng như một đại dương, len lỏi qua từng dòng chân lý, dần dần thẩm thấu vào cốt tủy của Đạo.
“Thức giới chẳng chỉ là ảo vọng, mà là bệ phóng để vượt thoát cõi giả tướng,” hắn trầm giọng tự niệm.
Đột nhiên, giữa biển ý thức rộng vô biên ấy, một luồng sát niệm rét buốt từ sâu trong hư không lao tới. Là khí tức của Đoạn Vô Hận – cựu đệ tử Thiên Huyền Tông, nay đã trở thành đệ nhất sát thủ của Tà Nguyên Điện.
“Ngươi cuối cùng cũng đến,” Lý Trầm Dương thở ra một làn khí trắng, bàn tay khẽ vẫy.
Ầm!
Một luồng hào quang tím đậm như huyết ngân xé tan bức tường hư vô, Đoạn Vô Hận hiện thân trong bộ chiến giáp hắc kim, ánh mắt sâu thẳm tựa vực chết. Áp lực từ thân thể hắn đè ép linh khí không gian vặn vẹo, như thể từng bước đi của hắn là một lời phủ định với tất cả những gì gọi là Thiên Đạo.
“Ngươi phá giới rồi sao?” Lý Trầm Dương hỏi, ánh mắt điềm tĩnh như giếng cổ.
“Không, ta chỉ chọn một con đường mà số đông không dám nhìn vào. Ngươi thì sao? Còn cố giữ cái gọi là ‘Đạo’ trong tâm, nhưng chẳng nhận ra rằng nó cũng là xiềng xích?”
Không cần thêm lời, hai người như hai cực đối lập của một thế giới – một bên là ánh sáng tìm về chân nguyên, một bên là bóng tối phủ nhận tất cả để tồn tại.
Gươm khí chưa phát, nhưng không gian đã rạn vỡ. Hai luồng thần niệm cuốn vào nhau, va chạm không phải bằng quyền lực vật chất, mà bằng lý tưởng sinh tồn.
Đoạn Vô Hận tung ra Hư Vô Tàn Hồn Chưởng, một chiêu pháp hủy diệt thần hồn. Lý Trầm Dương lại nghênh tiếp bằng Tịnh Vọng Tâm Pháp, dùng tâm niệm yên tĩnh để nuốt trọn sát niệm hỗn loạn.
“Chấp trước tạo khổ. Vọng sinh tạo hận. Nếu ngươi chưa bao giờ sinh vọng, làm sao có Đoạn Vô Hận?” Lý Trầm Dương nhẹ giọng, ngón tay kết ấn, một Vô Tự Đạo Ấn như gió nhẹ bay qua.
Đoạn Vô Hận ngẩn người một khắc, rồi ngửa cổ cười lớn: “Chưa ai nói với ta như vậy. Ngươi cho rằng một câu triết lý có thể hóa giải sát niệm trong ta? Đừng ngu ngốc!”
Nhưng chính trong khoảnh khắc ấy, hắn chợt thấy tâm hồn mình lay động. Một hình ảnh từ thuở nhỏ hiện lên – thời điểm hắn vẫn còn là một tiểu đồng ngây thơ, ngẩng đầu hỏi sư phụ: “Đạo là gì?”
Sư phụ từng đáp: “Đạo là thứ khiến con người không trở thành ác quỷ.”
Giây phút ấy, ánh mắt Đoạn Vô Hận mờ đi một chút. Và ngay lúc ấy, Lý Trầm Dương tung ra một chiêu – không phải là công kích, mà là Vô Tâm Hồi Nguyên Chưởng, một chiêu công pháp duy nhất trên thế gian không mang ý sát, chỉ có niệm thanh tịnh.
Chưởng lực không đánh thẳng, mà đi xuyên qua thần hồn Đoạn Vô Hận, để lại trong đó một luồng cảm giác… yên bình. Như một đứa trẻ ngồi dưới gốc cây, nghe chim hót, nhìn trời xanh.
“Ngươi… muốn cảm hóa ta?” – Đoạn Vô Hận giận dữ.
“Không. Ta chỉ muốn ngươi được thấy lại thứ ngươi đã chôn vùi.” – Lý Trầm Dương đáp, ánh mắt không hận, cũng không thương.
Cuối cùng, Đoạn Vô Hận buông tay, toàn thân mềm xuống. Hắn không chết, nhưng linh thức tạm thời rơi vào trạng thái tĩnh lặng.
“Đạo, đôi khi không cần chiến thắng. Chỉ cần tồn tại đúng với bản chất,” Lý Trầm Dương thì thầm.
Nhưng ngay khi hắn vừa định đứng dậy rời đi, một khe nứt đen kịt xuất hiện giữa không gian. Từ trong đó, một thanh âm già cỗi vang lên, đầy mỉa mai:
“Vô ích. Đạo của ngươi chỉ là một phiên bản lặp lại của những kẻ thất bại.”
Một thân ảnh từ trong hư không bước ra – lão giả mặc áo bào đỏ, đôi mắt hẹp dài như rắn độc: Huyền Chi Tà Tôn, kẻ từng bị Thiên Đạo phủ nhận và bị trục xuất khỏi mọi giới tu luyện.
“Ngươi… chính là kẻ thao túng Đoạn Vô Hận?” – Lý Trầm Dương hỏi.
“Không chỉ hắn. Rất nhiều người trên đời đều bị ta gieo mầm. Ta không cần giết họ. Ta chỉ cần khiến họ… nghi ngờ chính bản thân mình,” Huyền Chi Tà Tôn cười khẽ.
Không gian nứt vỡ. Cả động phủ rung chuyển. Địa mạch biến dạng. Dưới chân Lý Trầm Dương, linh khí bắt đầu suy kiệt như bị hút cạn.
“Tà Tôn… muốn dùng Hư Không Đại Trận để hủy cả mạch đất này!” – hắn nghiến răng.
Không còn thời gian để suy nghĩ. Hắn lập tức trích ra một giọt Nguyên Linh Huyết – tinh hoa của thân thể đã tôi luyện ngàn năm – và phóng vào tâm trận. Tay trái kết Đạo Ấn Tái Sinh, tay phải thi triển Phá Hư Hồi Vọng, công pháp chỉ có thể dùng một lần duy nhất trong đời.
ẦM!
Ánh sáng bùng nổ. Trận pháp vỡ tan. Huyền Chi Tà Tôn gầm lên, thân thể bị đẩy lùi vài trượng, nhưng vẫn chưa bị tiêu diệt.
“Tốt! Rất tốt! Lý Trầm Dương, ngươi sẽ là người cuối cùng khiến ta nghi ngờ bản thân… trước khi ta giết ngươi,” lão nói, rồi biến mất vào một khe không gian khác.
Tĩnh mịch trở lại. Đoạn Vô Hận vẫn hôn mê. Động phủ vỡ nát. Lý Trầm Dương đứng giữa đống tro tàn, đôi mắt trầm lặng.
Phía xa chân trời, tia sáng đầu tiên của bình minh chiếu rọi qua sương mù. Nhưng hắn biết, đây không phải ánh sáng của kết thúc – mà là khởi đầu của một trận đại biến sắp cuốn phăng mọi Đạo, mọi Tông, mọi thứ đã từng gọi là chính nghĩa.
Vì lần đầu tiên trong vạn cổ, kẻ từng bị Thiên Đạo vứt bỏ… đã quay trở lại.
