Gió gào thét qua những khe nứt nơi hư không đổ vỡ. Bầu trời nhuộm đen như mực, từng dải ngân hà như bị rút cạn sinh mệnh, ánh sáng chỉ còn là hồi ức của thời khắc thịnh vượng đã trôi xa.
Giữa vùng hỗn độn vô tận, Lăng Phong đứng sừng sững, đạo bào rách tả tơi, thân thể phủ đầy máu đen lẫn khí tức tà dị. Trước mặt hắn, Hư Không Tổ Thần hiện thân từ tầng thứ bảy của Luân Hồi Đạo Vực, hóa thành một con cự long mười hai đầu, thân thể trải dài vạn dặm, mỗi hơi thở đều khiến thiên địa run rẩy.
“Ngươi muốn chống lại thiên mệnh?” Hư Không Tổ Thần trầm giọng, từng âm tiết vang vọng như đại đạo đang diễn ngôn.
“Không,” Lăng Phong thở ra một ngụm trọc khí, đôi mắt rực cháy, “Ta là người viết lại thiên mệnh.”
Phía sau hắn, bóng ảnh của vô số đạo thể hiện lên — là Thiên Huyễn Đạo Tổ, là Vân Lam Thánh Quân, là cả Triệu Huyền Vũ từng bị diệt hồn, tất cả linh thức hợp nhất, tạo thành một kết giới cuối cùng bảo hộ Chân Giới khỏi làn sóng hủy diệt.
Lăng Phong vung tay, Thiên Nguyên Kiếm một lần nữa tụ hình. Nhưng lần này, nó không còn là vũ khí của riêng hắn, mà là kết tinh của toàn bộ ý chí đạo lộ bao đời nay: từ phàm trần đến thần minh, từ sinh tử đến luân hồi.
“Một kiếm này,” hắn lẩm bẩm, “thay mặt vạn đạo, diệt trừ hư vô.”
ẦM!!!
Hắn đâm thẳng vào trán đầu rồng trung tâm. Hư Không Tổ Thần gào thét, không phải vì đau đớn, mà vì bị một sinh linh thấp kém đả thương căn nguyên. Máu đen phụt ra từ trán, từng tầng không gian sụp đổ.
Nhưng Lăng Phong cũng không còn vững nữa. Hắn quỳ một gối xuống, máu trào ra từ miệng, từng mạch linh khí trong cơ thể như đang nứt gãy. Dẫu vậy, hắn vẫn mỉm cười.
“Chỉ cần chưa chết, ta còn đạo…”
Nhưng lúc này, từ nơi sâu nhất của vũ trụ, một tiếng than dài vang lên.
“Phong nhi…”
Một bóng người hiện ra, tóc trắng như tuyết, tay cầm bạch cầm, chính là Lạc Huyền Cơ, sư phụ từng hóa đạo độ hắn năm xưa. Phía sau nàng là tàn hồn của Tiêu Vân, Diệp Khuyết, Tô Nhược Lam, tất cả những người đã khuất trong quá trình tu hành đều trở lại, linh thể ngưng tụ, trợ lực cho trận chiến cuối.
Lạc Huyền Cơ khẽ đánh lên dây cầm. Một chuỗi âm thanh thanh khiết vang lên, hóa thành pháp ấn Hồi Sinh — đạo pháp cấm kỵ bị thất truyền từ kỷ nguyên Thái Sơ. Pháp ấn bao lấy Lăng Phong, khiến thương thế hắn dừng lại, khí tức lại ngưng tụ lần nữa.
“Lần này,” nàng nói, “chúng ta cùng ngươi chống lại diệt thế.”
Hư Không Tổ Thần điên cuồng, cơ thể tan rã từng khúc nhưng lại tự liền lại, giọng nói gào lên: “Các ngươi chỉ là tàn dư, chống đối ta là vô ích!”
Nhưng đúng lúc ấy, một lực lượng thần bí từ tầng sâu đại đạo truyền xuống — là Thiên Địa Ý Thức.
“Ngươi sai rồi,” một âm thanh vang lên từ không nơi nào cả, “bởi vì chính các ngươi tạo nên ta.”
Bầu trời nứt toác, một sinh linh hình dạng hỗn độn giáng thế — Đạo Linh Nguyên Khởi, hóa thân của thiên địa, sinh ra từ ý niệm vạn đạo của tất cả tu sĩ trong lịch sử. Hắn vung tay, dựng lên một “Luân Hồi Chi Ấn” trước mặt Lăng Phong.
“Phong nhi, đã đến lúc ngươi nhận lại tất cả nhân quả, hóa đạo làm Thiên.”
Lăng Phong siết chặt Thiên Nguyên Kiếm, gật đầu, tay trái nắm lấy Luân Hồi Chi Ấn, toàn thân bốc lên ánh sáng kim lam. Lúc này, mọi thiên địa quy tắc đều như thối lui, nhường chỗ cho một luồng đạo ý mới hình thành — Chân Đạo Thứ 1000, đạo của “Hợp Nhất”.
“Ta không là thiên, cũng không là ma, càng không là thần hay quỷ. Ta là ‘Ta’, là Chân Đạo do Ta khai lập.”
Hắn bước lên hư không, nơi còn lại của Hư Không Tổ Thần đang co cụm trong đau đớn và sợ hãi. Lăng Phong điểm một chỉ.
BÙM!!!
Không có vụ nổ, chỉ là một luồng ánh sáng xuyên qua trán con rồng trung tâm. Hư Không Tổ Thần tan thành bụi sáng. Từng đầu rồng, từng tàn ảnh ma thần đều hóa thành những dòng sáng trôi về khắp vũ trụ.
Bầu trời bừng sáng. Hỗn độn tan biến. Vạn giới ngừng sụp đổ. Linh lực tuôn trào như thủy triều mùa lũ. Hệ thống thiên địa tái thiết.
Tuy nhiên, Lăng Phong lại… biến mất.
Năm năm sau…
Tại một ngôi làng nhỏ phía nam Thương Vân đại lục, có một thiếu niên áo vải đang quét sân. Mắt đen, tóc ngắn, nhưng lại mang khí chất tĩnh tại kỳ lạ.
“Ca ca, đến giờ uống trà rồi!”
Một bé gái chạy ra từ nhà tranh, đưa cho hắn một bình sứ.
Thiếu niên mỉm cười, đón lấy, nhấp một ngụm. Hắn ngẩng đầu nhìn trời, trong mắt hiện lên hình ảnh từng ngôi sao bừng sáng.
“Thiên đạo… có thể không cần thần minh.”
Và rồi hắn lại cúi đầu, tiếp tục công việc như bao ngày.
Tên của hắn là A Phong.
Còn ai đó trên trời, đang mỉm cười nhìn xuống.
