Lôi Vân ngẩng đầu nhìn lên đỉnh trời, tầng mây mù đen kịt đang cuồn cuộn như hắc long vũ động. Áp lực từ bầu trời như muốn nghiền nát xương cốt, khiến không gian quanh hắn vỡ ra thành từng tầng. Dư âm trận chiến giữa hắn và Huyết Sát Cổ Quân vẫn còn quanh quẩn khắp cánh rừng bị thiêu rụi.

Nhưng lúc này, trong lòng hắn lại không có sát ý, không có thù hận. Chỉ có một sự yên tĩnh dị thường – như mặt nước hồ sau cơn mưa lớn, vừa lặng lại, nhưng lòng sâu đã biến đổi.

“Ngươi… là ai?”

Một âm thanh vang lên từ hư không. Không phải của con người, cũng không phải của yêu thú. Mà là một linh hồn cổ xưa đang thức tỉnh.

Một cột sáng từ lòng đất bắn lên trời, chiếu rọi cả không gian trong bán kính mười dặm. Cây cối bị đốt cháy chỉ còn là tro bụi lập tức bị cuốn tung, những mảnh đất nứt toác dần lấp lại, như có lực lượng nào đó đang điều chỉnh lại mọi sự bất thường.

Từ trung tâm cột sáng ấy, một bóng người mơ hồ dần hiện ra – lấp lánh như pha lê, nhưng đôi mắt lại đen như vực sâu. Thân thể của hắn như không phải bằng máu thịt, mà là do ngàn vạn đạo linh hồn ngưng tụ thành.

Lôi Vân lùi một bước, vận chuyển Đạo Tâm Vô Cực Kinh, toàn thân lấp lóe lôi điện, nhưng linh cảm mách bảo hắn: sinh vật trước mặt không có ác ý, dù hắn mạnh đến đâu cũng không chống lại được.

“Ta từng là Trì Uyên Chân Quân. Một trong bốn Thần Tổ thủ hộ tầng sâu nhất của Vạn Cổ Linh Tàng. Ngươi… là người được chọn kế thừa Luân Hồi Hỏa Lộ.”

Giọng nói như tiếng chuông cổ, ngân dài từng đợt trong đầu Lôi Vân, không thể phản kháng.

“Luân Hồi Hỏa Lộ…?” – Lôi Vân nhíu mày. Hắn từng đọc qua trong tàng thư của Tử Viên Lâm, rằng Luân Hồi Hỏa Lộ là một trong ba Đạo Lộ của Vạn Hỏa Chân Tông năm xưa – nhưng đã thất truyền hàng trăm nghìn năm.

“Chân Tông sụp đổ, Luân Hồi Lộ bị chia thành ba nhánh, mỗi nhánh phong ấn một tội nghiệp, một lời nguyền. Chỉ người hội đủ ba đạo tâm mới có thể giải mở – mà ngươi, đã vô tình chạm vào ba tầng đó.”

Ánh mắt của Trì Uyên Chân Quân lóe sáng, gương mặt dù hư ảo vẫn hiện lên nét kính phục.

“Ngươi không chỉ vượt qua được tầng Lôi Ngục của Thiên Thừa Phong, phá tan Sát Giới Huyết Đạo ở Ngũ U Cốc, mà còn trực diện linh hồn Huyễn Tôn mà không tán tâm.”

“Ngươi là người đầu tiên sau 19 vạn năm hội đủ ba điều kiện.”

Không khí lặng đi một lúc, chỉ còn tiếng gió rít xuyên qua những cành cây gãy đổ.

Rồi đột nhiên, ánh sáng trong mắt Trì Uyên tỏa ra chói lòa. Một chiếc ấn ngọc đỏ rực như lửa hiện ra giữa không trung, chầm chậm bay về phía Lôi Vân.

“Đây là Tàn Ấn Luân Hồi, chỉ khi người tiếp nhận, quá trình hợp nhất sẽ bắt đầu. Nhưng hãy nhớ: một khi chọn con đường này, không còn đường quay đầu. Hỏa Lộ sẽ thiêu đốt cả thân thể, linh hồn, ký ức, và cả… nhân tâm.”

Lôi Vân giơ tay đón lấy. Ngọc ấn chạm vào lòng bàn tay, liền hóa thành một dòng hỏa diễm xoáy tròn – lao thẳng vào tim hắn.

“Ahhh!!”

Hắn rít lên, quỳ rạp xuống đất. Lửa lan khắp toàn thân, không phải thiêu thân thể, mà như đang thiêu tận đáy linh hồn. Mỗi mảnh ký ức hắn từng có – từ lúc còn bé trong sơn làng, đến ngày mẫu thân chết, đến ngày đầu đặt chân vào Tử Viên Lâm – đều bị ngọn lửa thiêu đốt, bóp méo, rồi tái tạo.

Không gian bỗng vỡ vụn.

Hắn rơi vào một thế giới khác – một nơi hoàn toàn đỏ rực, không có trời, không có đất, chỉ là biển lửa cuồng nộ. Từng đợt sóng lửa cao ngàn trượng táp vào người, nhưng hắn lại không thể chết.

Một bóng người khổng lồ hiện ra từ xa – chính là bản thân hắn, nhưng khuôn mặt bị bao phủ bởi hắc hỏa, đôi mắt không còn thần trí.

“Nếu ngươi không thiêu được chính mình – thì mãi mãi không thể bước lên Luân Hồi Lộ.” – giọng nói của Trì Uyên lại vang lên, như tiếng vọng cổ ngàn năm.

Lôi Vân cắn răng. Hắn đã vượt qua Thiên Kiếp, đã bước vào cảnh giới Thái Hư, đã trải qua vô số lần sinh tử. Nhưng lần này – là lần đầu hắn phải chiến đấu với chính bản ngã của mình.

Không có chiêu thức. Không có đạo pháp.

Chỉ có Tâm Hỏa và Ý Chí.

Hắn ngồi xuống giữa biển lửa. Tĩnh tọa. Không ngăn cản. Để cho lửa đốt sạch mọi dục vọng, mọi giận dữ, mọi ký ức u tối từng có.

Từng giây từng khắc trôi qua như ngàn năm. Nhưng cuối cùng – linh hồn hắn bừng sáng.

Một vòng tròn hỏa diễm hiện lên sau lưng hắn, khắc họa ba tầng: Sinh, Diệt, và Tái Sinh.

Biển lửa tan biến. Hắn mở mắt – đã trở lại thực tại.

Trì Uyên đứng trước mặt, ánh mắt ngập ngừng cảm xúc.

“Ngươi đã… hoàn thành. Từ nay, Luân Hồi Hỏa Lộ – chính thức được kế thừa.”

Cùng lúc đó, thiên địa biến sắc. Bầu trời từ đen kịt chuyển thành đỏ rực, mây tan thành từng vệt sét lửa. Khắp phương trời, tất cả các tu sĩ cấp cao đều cảm nhận được một chấn động chưa từng có.

Trên đỉnh các đại phái: Thiên Môn, Tử Hoa, Vân Nhạc – chuông cảnh báo đồng loạt vang lên.

Cả đại lục Linh Đạo như bị đánh thức.

Lôi Vân đứng dậy. Quanh thân hắn lúc này là một lớp áo hỏa hồn kỳ lạ – như không phải do y phục tạo thành, mà là từ chính đạo tâm rực cháy ngưng tụ ra.

“Giờ đây… ngươi đã là chủ nhân thực sự của một trong ba Thần Lộ cổ xưa nhất.” – Trì Uyên mỉm cười. Gương mặt dần tan biến thành hư ảnh.

“Nhưng chớ quên – một khi Luân Hồi được mở, thì kẻ phong ấn nó… cũng sẽ trở lại.”

Câu nói cuối cùng vừa vang lên, thì từ phía xa chân trời – một đạo hắc khí khổng lồ như rồng đen lao thẳng lên bầu trời, rít gào vang động thiên địa.

Tiếng cười điên dại phát ra từ trong hắc khí ấy – vừa như oán hận, vừa như chờ đợi ngàn vạn năm để được tái thế.

Lôi Vân ngẩng đầu. Đôi mắt hắn lúc này không còn chỉ là lôi điện hay hỏa diễm – mà là cả một vũ trụ xoay chuyển, mang theo vòng quay của sinh tử bất tận.

“Đến rồi sao… Tàn Hồn Luân Hủy…”

Hắn siết chặt nắm tay, bước thẳng vào ánh lửa đang bốc cao nơi tận cùng bầu trời.