Khí tức thiên địa như lưỡi đao ngược, chém về mọi phương hướng. Địa mạch bị xé toạc, từng dòng linh tuyền chảy trào, biến thành sương mù ngũ sắc phủ kín toàn bộ Thập Phương Tử Địa. Trên bầu trời, nhật nguyệt luân phiên chớp nhoáng, tựa hồ thiên đạo đang đảo nghịch, một quy luật mới đang được thiết lập.

Giữa tâm điểm hỗn độn ấy, Lục Trần ngồi xếp bằng trên mảnh đá thần xám tro. Trên trán hắn, đạo ấn Tam Sinh đã vỡ vụn một nửa, máu đen rịn ra từ mi tâm, nhỏ từng giọt xuống lòng đất. Thế nhưng ánh mắt hắn vẫn như ánh sao trong đêm tối, tĩnh tại mà sâu thẳm, mang theo ý chí bất diệt.

“Ngươi thật sự nghĩ chỉ cần nghịch thiên, cắt luân hồi, là có thể bước lên Thượng Đạo sao?” Một âm thanh khô khốc vang lên. Từ phía xa, một tàn ảnh nhân hình dần hiện ra trong hư không, nửa thân trên mặc đạo y cổ xưa, nửa thân dưới là khí vụ huyễn hóa.

Lục Trần khẽ mở mắt. “Ngươi là ai?”

“Tàn niệm của Vô Cực Thiên Tôn… một trong những kẻ đầu tiên bước vào tầng thứ mười ba của Thiên Vọng Tháp. Nhưng ngươi không cần nhớ tên ta, vì chính ngươi sắp thành tàn niệm giống ta.”

Giọng nói lạnh như băng, ánh mắt của tàn hồn lóe lên luồng hung quang. Y bước tới một bước, thiên địa xoay chuyển, vạn linh đều run rẩy. Một luồng ý chí cổ xưa như vượt qua cả luân hồi đập thẳng vào ý niệm của Lục Trần.

“Ngươi muốn cắn ta bằng đạo niệm?” Lục Trần nhếch môi, cười nhạt.

Ngay lúc ấy, từ sâu trong thức hải, một luồng kiếm khí vô hình đột nhiên nổi dậy. Đó chính là mảnh tàn hồn của Lục Kiếm Tổ – kẻ từng vì hắn mà tan thân tại Táng Thiên Uyên, nhưng một phần chân ý vẫn ẩn trong huyết mạch Lục Trần. Luồng kiếm khí bộc phát, chém ngang tầng trời ý niệm, khiến tàn hồn Vô Cực Thiên Tôn thoáng lui về phía sau.

“Thì ra… ngươi là người được truyền đạo từ Kiếm Tổ? Hắn lại dùng một phần bản nguyên để bảo hộ ngươi… Đáng tiếc, chỉ là một sợi tơ mỏng, chống sao được ý chí Thiên Đạo phản phục!”

Không dừng lại, tàn hồn thi triển “Phản Đạo Huyền Luân”, một môn thần thông khiến thời gian và nguyên khí xung quanh bị đảo ngược. Lục Trần lập tức cảm thấy khí huyết trong người cuồn cuộn nghịch lưu, xương cốt tê buốt, lục phủ ngũ tạng như đang bị bóp nghẹt.

“Phá!” Một tiếng quát vang trời. Từ đan điền, luồng hỏa diễm màu đen như địa ngục bùng phát. Chính là Ngục Viêm Hồn Hỏa, thứ từng được luyện trong Tử Hỏa Cổ Ngục năm xưa, nay bộc phát đốt sạch nghịch lưu trong cơ thể.

“Ngươi nghĩ ta chưa chuẩn bị gì cho tầng này sao?” Lục Trần đứng dậy, ánh mắt đỏ rực, mái tóc tung bay. Một tay hắn đưa lên, triệu hồi ra Thái Hư Cổ Cầm – nhạc khí thần thánh từng khai thiên ở Tứ Thánh Cổ Vực.

“Ngươi muốn dùng âm đạo để phá ý chí sao? Tầm thường.” Tàn hồn cười khẩy.

Thế nhưng, ngay khi tiếng đàn vang lên, không gian bỗng chấn động. Tiếng cầm không phải tấu lên giai điệu, mà là chuyển hóa quy tắc. Mỗi âm vang đều như khắc vào thiên đạo một nốt mới, vẽ lại luật tắc cũ. Thái Hư Cổ Cầm vốn là vật để “sửa lại Đạo”, và Lục Trần lúc này đã lĩnh ngộ một phần chân ý ấy.

Tàn hồn chấn động, sắc mặt đổi biến: “Không thể nào! Đây là—Đạo Cầm chân âm!”

Giây kế tiếp, một luồng khí tức Thái Hư Đạo Lực từ tầng trời giáng xuống, hóa thành quang trụ bao phủ Lục Trần. Tóc hắn trở thành bạc trắng, đôi mắt chuyển màu lam u minh, từ sâu trong lưng mọc ra đôi cánh đạo nguyên bằng năng lượng thuần túy.

Phản đạo thất bại.

Tàn hồn gào lên, hóa thành cột hắc khí tràn ra mọi phía, định tự bạo để đồng quy vu tận. Nhưng một vòng tròn ánh sáng xuất hiện, phong ấn toàn bộ khí tức ấy lại.

Lục Trần gằn giọng: “Đây là kết giới do chính Thiên Đạo tạo ra. Ngươi đã phản phục đạo, thì sẽ không thể tự hủy. Trừng phạt sẽ đến từ chính con đường ngươi từng phụng sự.”

Tiếng gào tan biến trong hư vô.

Lúc này, tầng thứ mười ba bắt đầu vỡ ra thành hư không, như một tấm màn bị xé nát. Trước mặt Lục Trần xuất hiện một cánh cửa vô hình, khắc họa bằng những đường văn cổ ngữ chưa từng tồn tại trong bất kỳ đại tông nào.

Phía sau hắn, một giọng nữ nhẹ nhàng vang lên: “Ngươi đã thật sự bước qua Luân Hồi chi môn…”

Lục Trần quay lại – là Mộ Dao, nhưng không phải bằng thể xác, mà là hình ảnh từ tận sâu trong ký ức.

“Ngươi… vẫn ở đây sao?” Lục Trần thì thầm.

“Ta chỉ còn lại một tia ý niệm, nhưng ngươi… đã chạm được vào tầng cuối cùng của Thiên Vọng Tháp. Ở đó, không còn thần – không còn đạo. Chỉ còn lại một câu hỏi: Ngươi là ai?”

Lục Trần không đáp.

Cánh cửa mở ra.