Editor: Thanh Trúc.

 

Từ khoảnh khắc Lâm Vân gieo những mảnh Tâm Giới vào khắp tầng giới, toàn bộ đạo vận vũ trụ bắt đầu biến dị. Hàng ngàn pháp tắc cũ bị đảo ngược, hàng vạn truyền thừa cổ đại bỗng mất linh tính, tu sĩ các tông môn lớn hoảng loạn vì đạo tâm xuất hiện vết nứt.

 

Tại Tịnh Hồn Tự ở Tây Phật Giới, những lão tăng khổ hạnh đồng loạt rơi lệ — họ thấy bản tâm mình bị bóc trần, toàn bộ ảo vọng tan rã.

 

Tại Trảm Hư Cốc, những Ma Tôn đang truyền đạo thì bỗng rùng mình, hồn phách vỡ vụn.

 

Ngay cả tại Thần Điện Trung Thiên, nơi chưa từng có dấu vết của loạn khí, ánh sáng từ Nguyên Thiên Trụ cũng bắt đầu dao động. Các thần tộc cổ buộc phải rời khỏi tầng trời để tìm hiểu nguyên nhân.

 

Người đời gọi thời khắc này là Loạn Thế Nguyên Triều — triều đại mở đầu cho sự hỗn loạn chưa từng có trong lịch sử các giới.

 

 

Lâm Vân một lần nữa nhập định trong trung tâm Tâm Giới, nơi từng là Thức Hải của chính hắn, giờ đã trở thành một dạng không gian siêu thực — nơi các sinh linh có thể bước vào để soi chiếu bản thể.

 

Đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy không cần ra tay, không cần dẫn dắt. Hắn chỉ là hạt nhân, còn đạo… đang tự sinh ra từ lòng người.

 

“Ta không còn là đạo, mà là nền móng để đạo sinh.”

 

Nhưng giữa lúc ấy, bầu trời Tâm Giới bị xé rách một lần nữa.

 

Một đoàn người mặc chiến giáp đen từ xa bước vào. Họ không mang khí tức của bất kỳ giới nào, không bị ảnh hưởng bởi quy tắc nào. Họ là những kẻ đứng ngoài quy tắc — Ngoại Tộc Hỗn Mang.

 

Đứng đầu đoàn là một kẻ mang mặt nạ trắng, gọi là Bạch Tôn. Hắn nhìn Lâm Vân, giọng nói trầm khàn:

 

“Ngươi nghĩ rằng để mọi người có đạo riêng là điều tốt? Chính điều đó sẽ diệt vong toàn bộ hệ thống sinh linh.”

 

Hắn giơ tay lên, một luồng sức mạnh kỳ dị bùng phát — Phản Tâm Chi Lực.

 

Chỉ trong chớp mắt, hàng loạt sinh linh trong Tâm Giới mất phương hướng, đạo tâm trở nên hỗn loạn, thậm chí có kẻ tự tuyệt nguyên thần. Các tông môn trẻ trung chưa kịp xây dựng gốc rễ đã bị phản lại bởi chính tín niệm mình đang theo đuổi.

 

Lâm Vân lập tức đứng dậy, kết giới hộ tâm cho toàn bộ giới. Hắn tung ra một đạo ấn — Tâm Giới Cảnh Vực — che chắn cho những đạo tâm còn non trẻ.

 

Cuộc chiến nổ ra.

 

Không còn là đối đầu lý niệm, đây là xung đột sinh tồn giữa hai tầng tiến hóa của tư tưởng: một bên là sự khai mở vô hạn, bên kia là trật tự tuyệt đối.

 

Lâm Vân đối đầu Bạch Tôn giữa trung tâm giới. Kiếm quang và ấn pháp, tâm lực và phản tâm lực va chạm từng đợt khiến cả giới không ngừng méo mó. Họ đánh xuyên ba tầng giới phụ, nghiền nát mười vạn dặm linh cảnh, nhưng không kẻ nào nhường bước.

 

Bạch Tôn cuối cùng bị thương, lùi lại. Trước khi tan vào hỗn mang, hắn để lại một câu:

 

“Ngươi có thể thắng một người, một nhóm, một thế giới… nhưng ngươi không thể giữ được niềm tin của tất cả. Khi họ tự phản lại đạo tâm của chính mình, ngươi sẽ thấy Tâm Giới sụp đổ từ trong ra ngoài.”

 

 

Lâm Vân đứng đó rất lâu. Hắn biết lời Bạch Tôn không sai. Tâm Giới không thể cưỡng ép niềm tin. Hắn không thể cứu tất cả.

 

Nhưng hắn cũng biết: hắn không cần phải làm thế.

 

“Đạo là hành trình, không phải kết quả.”

 

Hắn quay người, mở ra một tầng không gian mới bên trong chính Tâm Giới — nơi mà mỗi người tự bước vào, tự xây dựng đạo giới của mình. Hắn gọi nơi đó là Đạo Hải.

 

Một biển ý niệm vô tận, nơi vạn sinh linh có thể gieo hạt, phá bỏ, xây lại, thất bại, rồi tiếp tục.

 

Không cần đạo chủ.

 

Chỉ cần lòng tin.

 

CHƯƠNG 19: PHẢN TÂM TỰ ĐẠO — ĐẠO HẢI CHI LOẠN

 

← Chương trước |
Chương sau →