Huyễn Hải Thần Cảnh giờ đây đã lặng như tờ. A Dương đứng giữa đại điện, thân thể không động, tâm niệm cũng như hóa vào hư không. Tứ phía không còn quang ảnh huyễn hư, cũng chẳng còn thanh âm vọng động. Chỉ còn một mình hắn, mà cũng không hẳn là một mình — bởi hắn giờ đây đã thấu triệt bản tâm, dung hợp với vạn tượng.

Giây phút yên bình ấy kéo dài không biết bao lâu, cho đến khi… một tiếng nứt vỡ rất khẽ vang lên.

“Crắc…”

Tựa như vỏ trứng linh khí bị phá, không gian xung quanh bắt đầu dao động. Một khe nứt nhỏ xíu trên bức tường vô hình của đại điện dần mở rộng, lộ ra phía sau là một cánh cổng ánh sáng mờ ảo, tựa như mắt của trời cao đang lặng lẽ nhìn xuống.

A Dương chậm rãi bước tới. Cánh cổng không kháng cự, cũng không mời gọi. Nó chỉ hiện hữu, như một đoạn nhân duyên cuối cùng còn dang dở trong Thần Cảnh này.

“Sau khi thấu triệt Thần Giới Huyễn Hư, đây là phần thưởng? Hay là khởi đầu mới?”

Không có câu trả lời. Nhưng A Dương không cần. Hắn đã quen với việc bước đi giữa mông lung mà không lạc lối.

Bên kia cánh cổng, không phải thần cảnh, không phải nhân gian, mà là một vùng không gian lạ lẫm, nơi mọi quy tắc đều đảo lộn.

Trước mắt A Dương là một khung trời mang màu xám tro, không sáng cũng chẳng tối, vô tận mà vô hình. Không có mặt đất, nhưng hắn vẫn đứng vững. Không có gió, nhưng ý niệm lại như bị cuốn đi.

Một giọng nói chậm rãi vang lên — lần này không phải từ nhân ảnh khổng lồ, mà từ chính không gian này.

“A Dương, ngươi đã bước qua huyễn cảnh bản tâm. Nhưng có một thứ mà bất kỳ ai trên con đường ‘chân đạo’ đều phải đối diện — Luân Hồi Tàn Niệm.”

Hắn nhíu mày: “Tàn niệm?”

“Là những mảnh vụn còn sót lại của tất cả phiên bản ngươi từng từ chối — những khả năng không thành hình, nhưng vẫn lưu dấu trong hư không. Ngươi đã vượt qua Vạn Huyễn Chi Lộ, nhưng ngươi chưa… giải thoát cho họ.”

Không gian rúng động. Một đạo quang ảnh xuất hiện phía trước.

Đó là A Dương tàn bạo, kẻ đã chọn con đường ma đạo, từng thiêu rụi hàng vạn sinh linh để đổi lấy sức mạnh.

Tiếp theo là A Dương đế vương, người thống trị cửu thiên nhưng chết cô độc giữa ngai vàng.

Lại có A Dương phàm nhân, chết vì bệnh trong cô quạnh, chưa từng chạm tới tu đạo.

Mỗi một bản thể đều mang theo oán niệm sâu đậm, như lời khẩn cầu chưa bao giờ được nói.

“Chúng ta… từng là ngươi. Nhưng ngươi chối bỏ.”

A Dương im lặng.

Hắn hiểu — hiểu rất rõ. Khi hắn chọn con đường mình đang đi, hắn đã vô thức phủ nhận tất cả những nhánh còn lại. Nhưng giờ đây, đạo hắn không còn bài xích. Hắn phải đối mặt, chấp nhận và… siêu độ.

A Dương bước lên, đối diện từng bản thể.

Với kẻ ma đạo, hắn không mắng mỏ. Chỉ nói:

“Ngươi chọn giết chóc vì sợ hãi mất đi. Ta hiểu nỗi sợ ấy. Nhưng giết không giải thoát.”

Ma Dương rít lên, nhưng dần tan vào ánh sáng, biến thành một luồng khí đen hòa vào thân thể A Dương.

Với A Dương đế vương, hắn cúi đầu:

“Ngươi đi xa nhất, nhưng lạc lõng nhất. Vinh quang mà không có nhân tâm, chỉ là chiếc vỏ rỗng.”

Đế Dương mỉm cười chua chát, rồi cũng hóa thành luồng ánh vàng nhập thể.

Phàm Dương, kẻ chưa từng tu luyện, đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn:

“Ta… sống rất nhỏ bé. Nhưng cũng đã từng yêu, từng vui, từng buồn. Ta không vô nghĩa… đúng không?”

A Dương khẽ gật:

“Không ai là vô nghĩa. Ngươi dạy ta nhớ lấy sự chân thật giữa muôn ngàn đạo lý.”

Ba đạo tàn niệm tan biến, tâm hải A Dương như mở ra tầng sâu hơn nữa. Không còn mâu thuẫn, không còn dằn vặt.

Từng phần bị chối bỏ, giờ đây trở thành phần tử hoàn chỉnh của hắn.

Lúc ấy, không gian xám tro biến sắc. Trời sáng lên — nhưng không phải ánh sáng rực rỡ chói lọi, mà là ánh sáng bình lặng, như khi bình minh vừa tới.

Một bóng người già nua bước ra từ phía sau một dãy đá vụn. Ông mặc áo vải đơn sơ, trên lưng là một giỏ tre, tóc bạc phơ, mắt mù — nhưng nụ cười hiền lành như người láng giềng từ thôn quê xa xưa.

“Ngươi đến rồi,” ông nói.

A Dương chấn động.

Đây là… lão ăn mày năm xưa từng chỉ hắn cách tụ linh đầu tiên. Người mà hắn tưởng đã chết trong loạn chiến.

“Sao người… ở đây?”

“Bởi vì ta là ngươi,” lão đáp nhẹ. “Phần ‘ngây dại’ nhất của ngươi. Phần ngươi từng nghĩ là yếu đuối. Nhưng chính sự yếu đuối ấy, mới khiến ngươi không trở thành kẻ cuồng vọng.”

Ánh mắt lão mù, nhưng dường như nhìn thấu tận tim hắn.

“Giờ thì… ngươi đã đủ rồi.”

A Dương quỳ xuống, hành đại lễ.

Khi hắn ngẩng đầu lên, không gian kia tan biến.

Hắn trở lại Thần Cảnh.

Lần này, trên trán hắn hiện ra một văn ấn kỳ lạ, không phải là phù văn, không phải đạo ấn, mà là một ký hiệu trống rỗng — biểu tượng của “vô ngã”.

Thần Giới Huyễn Hư, hắn đã vượt qua.

Từ xa, từng luồng khí tức cổ xưa trong Thần Vực bắt đầu chấn động. Một số tồn tại viễn cổ thức tỉnh. Những ánh mắt từ hàng tỉ tinh vực đồng loạt nhìn về phương này.

“Một kẻ vượt qua Huyễn Hư Thần Đạo… đã xuất hiện.”