Hư không rách nát dần được hàn gắn. Mỗi hơi thở của A Dương như một nhịp tim lan rộng, kéo những mảnh giới vỡ nát ghép lại thành tấm vải mới. Không còn là Vạn Giới chồng chất cường quyền và chấp niệm, mà như một vùng đất đang tập thở, học cách sống lại từ đầu.

Ánh sáng từ những mảnh vụn hợp thành muôn vàn tia sao. Trong thứ ánh sáng ấy, những bóng hình bắt đầu xuất hiện.

Ban đầu chỉ là ảo ảnh. Nhưng dần dần, chúng hiện rõ như người thật.

Một giọng cười sang sảng vang lên trước tiên:

— Ha ha! Ngươi quả thật chưa chết, A Dương. Tưởng đâu ngươi đã tan vào hư vô, ai ngờ lại kéo cả ta trở lại.

Người bước ra là Bách Lý Trường Phong, đạo giả từng một thời đối địch cùng hắn, kẻ đã dùng trận pháp vô thượng chặn đường hắn ở chiến trường Thiên Biên. Lúc ấy, hai người đánh đến long trời lở đất, không phân thắng bại.

Trường Phong nay không khoác giáp bạc, không đeo ấn đạo, chỉ là một lão nhân tóc bạc, tay chống gậy trúc. Nhưng ánh mắt vẫn sáng quắc, đầy khí phách.

A Dương nhìn lão, chỉ mỉm cười:

— Lần đó, ta phá được trận của ngươi, nhưng lòng vẫn biết… nếu ngươi chịu liều mạng, ta cũng chẳng còn toàn thây.

Trường Phong gật đầu:

— Giờ thì chẳng còn trận pháp nào, chẳng còn chiến trường nào nữa. Có lẽ đây mới là lần đầu tiên chúng ta thực sự ngồi cùng một chỗ.

Hắn bật cười.

— Ta từng nghĩ, nếu ngày nào đó gặp lại, ta sẽ cùng ngươi uống rượu. Giờ rượu chẳng có, đành uống gió vậy.

Hai người ngồi xuống, gió lùa qua tóc, tiếng cười nhẹ như sương tan.

Ngay sau đó, một đạo quang màu tím xé rách tầng không, hóa thành thân ảnh quen thuộc. Nét mặt kiêu hãnh, ánh mắt vẫn lạnh lùng như xưa. Đó là Thượng Quan Tịch Diệt, nữ đạo giả từng mang danh “Đoạn Hồn Nữ Kiếm”. Thanh kiếm của nàng năm nào suýt chém rơi đầu A Dương trong một trận quyết chiến huyết lệ.

Nàng xuất hiện, nhìn A Dương chăm chăm. Một lát sau, nàng cười khẽ, giọng như gió đêm:

— Ngươi khiến ta chờ quá lâu.

A Dương nhíu mày:

— Chờ?

Tịch Diệt đáp:

— Ta chờ xem, kẻ từng là đối thủ lớn nhất của ta, cuối cùng sẽ chết như anh hùng hay sống như kẻ thất bại. Nhưng nay ta thấy… ngươi chẳng cần cả hai. Ngươi chọn cách tồn tại mà chẳng bị gắn nhãn gì hết.

A Dương gật đầu, bình thản:

— Anh hùng hay thất bại, cũng chỉ là danh xưng của kẻ ngoài cuộc. Ta không cần.

Tịch Diệt buông kiếm xuống, ánh mắt mềm đi:

— Vậy thì, hãy cho ta được cầm kiếm này, nhưng không còn để chống lại ngươi nữa. Mà để chém những gì còn ngăn thế giới liền lại.

A Dương mỉm cười, ánh mắt rạng rỡ trong yên lặng.

Một bóng áo trắng từ xa bước đến, khí tức quen thuộc nhưng lại quá xa vời. A Dương lập tức đứng dậy, trái tim chấn động.

Đó là Thương Yên.

Nàng không còn cưỡi thuyền giấy, không còn phiêu bạt giữa Tâm Hải. Giờ đây, nàng đứng trước hắn, mái tóc bay trong gió, đôi mắt lấp lánh như trăng non.

Nàng khẽ nói:

— Ta đã đi tìm ngươi, từ hết thảy những giấc mơ đến cả hư vô. Nhưng hóa ra, ngươi vẫn còn ngồi đây, bình thản như chưa từng rời đi.

A Dương nghẹn giọng. Bao nhiêu kiếp tu hành, hắn chưa từng run rẩy như khoảnh khắc này. Hắn muốn nói một điều giản dị, nhưng cổ họng lại nghẹn. Cuối cùng, chỉ thốt được một câu:

— Ta ở đây.

Thương Yên mỉm cười, bước đến gần, nắm tay hắn. Cảm giác ấm áp lan từ bàn tay nhỏ bé ấy khiến A Dương như vừa tìm thấy ngọn nguồn đã thất lạc ngàn năm.

Ánh sáng lại lóe lên. Lần này không phải một hay hai bóng hình, mà là hàng trăm. Từng đạo giả, từng sinh linh, từng đối thủ, từng bằng hữu… tất cả hiện ra.

Có kẻ từng căm hận hắn, có kẻ từng theo hắn, có kẻ đã chết dưới tay hắn. Nhưng lúc này, chẳng ai mang thù oán, chẳng ai còn cao thấp. Họ ngồi xuống, như một vòng tròn vô tận, lặng lẽ nhìn hắn.

Một đạo nhân lặng lẽ nói:

— A Dương, ngươi không phải gánh thay tất cả. Thế giới này hàn gắn được hay không, không phải chỉ do ngươi. Chúng ta cũng sẽ cùng đi.

Một người khác cười vang:

— Đúng vậy! Trước kia ta chỉ biết tranh thắng bại, giờ mới hiểu: có những việc không thể một người làm nổi.

Thương Yên nắm tay A Dương chặt hơn, khẽ gật đầu.

A Dương nhìn quanh, lòng dâng lên cảm xúc khó tả. Hắn từng một mình gánh cả thiên hạ, từng dấn bước vào chỗ chết mà chẳng mong ai đi cùng. Nhưng giờ đây, khi ngẩng lên, hắn thấy quanh mình không còn là trống trải, mà là vô số gương mặt — từng là bạn, từng là thù, nhưng giờ là đồng hành.

Gió nổi lên. Trên cao, mảnh giới tan vỡ vẫn còn lay lắt. Những khe nứt chưa khép lại, bóng tối vẫn rình rập như thú dữ.

A Dương đứng dậy, giọng trầm tĩnh nhưng vang vọng khắp:

— Thế giới này… không cần một kẻ cứu rỗi. Nó cần chúng ta — tất cả — cùng thở, cùng sống, cùng xây lại.

Bách Lý Trường Phong cười lớn:

— Hay! Vậy thì ta dựng lại trận pháp, không phải để giết chóc, mà để kết nối những mảnh giới.

Thượng Quan Tịch Diệt siết kiếm:

— Kiếm này từ nay chém không còn để phân cao thấp, mà để dọn sạch tàn dư chấp niệm.

Thương Yên thì thầm:

— Còn ta, ta sẽ là kẻ hát ca, để mọi người không quên mình vẫn có thể mỉm cười.

Mọi người đồng loạt hưởng ứng. Một âm thanh lan rộng