Gió lặng. Không gian vốn đang rung động bởi dư âm của những câu chữ trong Đạo Tâm A Dương, bỗng chốc lắng xuống như mặt hồ không gợn sóng.

A Dương đứng thẳng người, toàn thân như hòa tan vào hư vô, chẳng còn đường nét, chẳng còn hình tướng, chỉ có một linh quang mơ hồ đang dao động nơi đan điền. Ánh mắt hắn, sau một đời chạm vào muôn vàn tàn khốc, giờ lại yên tĩnh đến độ có thể soi chiếu tất cả.

Tưởng chừng nơi đây đã khép lại, nhưng từ tận cùng của hư không, một âm thanh trầm thấp vang lên, như khói bụi ngàn năm tích tụ thành tiếng:

— Ngươi đã đi qua chín ngã, trải đủ hỷ nộ, ái ố. Nhưng liệu có vượt qua được ngã tướng cuối cùng?

Giữa hư vô, một hình bóng bước ra.

Không phải yêu ma, cũng chẳng phải thần thánh. Đó là A Dương khác — khuôn mặt, giọng nói, từng cử chỉ, từng vết sẹo, đều giống hệt hắn. Nhưng khí chất thì khác biệt. Người kia khoác lên mình uy nghi của kẻ đã từng chinh phục tất cả, ánh mắt lạnh như băng sương, vừa cao ngạo vừa thấu triệt.

Hắn mỉm cười:

— Ta là ngươi… nhưng không phải ngươi. Ta là Ngã Tướng Cuối Cùng, kết tinh của mọi khát vọng, mọi mong cầu vượt lên khỏi chính mình. Nếu muốn tự tại, trước hết phải vượt qua ta.

A Dương nhìn kẻ đối diện, chợt khẽ thở dài:

— Thì ra cuối cùng, tất cả con đường cũng chỉ gom về một chỗ: tự thân chính là cửa ải cuối cùng.

Ngã Tướng Cuối Cùng cười nhạt:

— Nói nghe dễ. Nhưng nếu không còn tham cầu, không còn mưu vọng, lấy gì để bước tiếp? Ngươi nghĩ buông bỏ là tự tại, nhưng rốt cuộc chỉ là hư vô hóa chính mình. Ngươi muốn biến mất chăng?

A Dương im lặng. Gió trong hư vô dấy lên, hàng vạn ảo ảnh hiện ra, mỗi một bóng dáng đều là A Dương trong những kiếp khác: có kẻ ôm chí lớn, có kẻ bị thù hận thiêu đốt, có kẻ ngẩng cao đầu cười vào thiên địa, cũng có kẻ quỳ xuống cầu xin một lối thoát. Tất cả tụ hội lại, xoay quanh hắn như vòng luân hồi vô tận.

Ngã Tướng Cuối Cùng vung tay, từng ảo ảnh lập tức bước ra, vây lấy A Dương:

— Nếu ngươi thực sự muốn tự tại, hãy giết hết ta. Hãy xóa sạch mọi hình bóng của chính mình.

A Dương nhắm mắt.

Một thoáng tĩnh lặng phủ khắp hư không.

Rồi hắn mở mắt, nhìn thẳng vào bản thể cuối cùng trước mặt. Giọng nói bình thản như làn gió:

— Không… Ta không cần giết ngươi. Ta cũng chẳng muốn xóa bỏ chính mình. Ngươi là ta, ta là ngươi. Tất cả tham sân si, ngã tướng, mong cầu… đều là mảnh vỡ làm nên trọn vẹn. Nếu ta phủ nhận ngươi, tức là phủ nhận chính con đường đã dẫn ta đến đây.

Ngã Tướng Cuối Cùng thoáng chấn động.

Những ảo ảnh quanh đó cũng ngừng chuyển động, đôi mắt như lay động, dần dần tan biến thành từng luồng sáng.

A Dương tiếp lời, từng chữ như khắc vào hư không:

— Tự tại không phải tiêu diệt, cũng chẳng phải thành tựu. Mà là chấp nhận tất cả, rồi bước đi mà không bị ràng buộc bởi bất cứ cái nào.

Khoảnh khắc ấy, Ngã Tướng Cuối Cùng nở nụ cười, ánh mắt bừng lên rồi dần nhạt phai, hóa thành một vệt sáng nhập thẳng vào tim A Dương.

Hư không rung lên như biển rộng, tất cả ảo ảnh đều tiêu tan.

Chỉ còn lại một A Dương, đứng đó — chẳng cao lớn, chẳng bé nhỏ, chẳng vĩ đại, chẳng tầm thường. Chỉ là một con người, bình thản giữa vạn trùng hư vô.

Một giọng nói vô hình vang vọng khắp không gian:

— Ngươi đã đi đến cuối con đường. Tự ngã là cửa, tự tâm là đạo.

Ánh sáng từ bốn phương tám hướng bùng nổ, vạn tượng như được tái tạo. Một kỷ nguyên mới dần mở ra, nhưng bước chân của A Dương lại thong dong, như thể mọi thứ cũng chẳng còn quan trọng nữa.

✨ Kết chương 110: A Dương đối diện và hòa nhập với Ngã Tướng Cuối Cùng, phá vỡ chấp niệm cuối cùng để chạm tới chân tự tại.