Ngày ấy, mây thấp và gió thổi về hướng ngược.
A Dương ngồi trên một bờ cỏ, đang thổi chiếc sáo trúc gãy. Tiếng sáo không vang, chỉ là những âm thanh nghèn nghẹt, đôi khi… còn không thành nốt nhạc.
Nhưng nó vẫn thổi.
Không vì ai cả.
Không vì mục đích gì.
Chỉ đơn giản là vì… nó thích.
Bên kia bờ cỏ, một bóng người chậm rãi bước tới. Đó là một lão giả, dáng vẻ gầy gò, khoác trên mình một tấm áo choàng vá chằng vá đụp, tay cầm một cuộn giấy dài không thấy điểm cuối, mỗi bước đi, đầu bút trong tay lão lại nhẹ nhàng chấm xuống giấy, để lại những nét chữ uốn lượn như mây bay.
Không chữ nào giống chữ nào.
Và điều kỳ lạ hơn — cũng không ai đọc được.
A Dương ngẩng lên, nhìn lão già ấy một hồi lâu.
“Ông đang vẽ tranh hả?” — A Dương nghiêng đầu hỏi.
Lão giả khẽ cười.
“Không. Ta đang viết lại những điều mà người khác quên ghi chép.”
A Dương chớp mắt.
Nó chẳng hiểu, nhưng cũng không hỏi tiếp.
Lão giả chống gậy, ngồi xuống cạnh nó.
Gió cuốn những sợi tóc bạc phơ bay tán loạn, nhưng tay lão vẫn cầm bút đều đặn.
“Người đời gọi ta là Ký Sự Nhân. Nhưng tên đó cũng chẳng phải do ta tự chọn.
Ta chỉ là kẻ đi nhặt nhạnh những mảnh vỡ rơi rớt lại trên đường ‘Đạo Vô Danh’ mà thôi.”
A Dương nghiêng đầu.
“Đạo Vô Danh? Là con đường không có tên hả ông?”
Lão gật đầu, ánh mắt hiền từ.
“Đúng vậy.
Nhưng không phải ai cũng chấp nhận đi trên con đường ấy.
Vì nó không có tấm biển chỉ lối, không có điểm đến rõ ràng, cũng không có ai đứng ra xác nhận ‘ngươi đã thành công.’”
A Dương trầm ngâm.
Nó chưa từng nghĩ mình đang “đi đâu”.
Nó chỉ bước về phía mà đôi chân cảm thấy nhẹ nhàng nhất.
“Vậy… ông có ghi chép về cháu không?” – A Dương hỏi, mắt sáng lên vẻ tò mò.
Lão giả nhìn nó, rồi mỉm cười, chỉ vào cuộn giấy đang chảy dài dưới chân.
“Ngươi nghĩ ta đang viết gì?”
A Dương ngồi thụp xuống, nhìn chăm chú.
Nhưng tất cả những dòng chữ trên giấy, với nó, chỉ là những đường nét loằng ngoằng không có hình thù cố định.
“Cháu không hiểu gì hết.” – Nó thật thà nói.
Lão giả cười.
“Tốt. Bởi vì ‘chuyện của ngươi’ thì chỉ có ngươi mới hiểu.
Ta không ghi chép để người khác đọc, ta chỉ viết để… ngươi biết rằng có một người từng lắng nghe.”
A Dương gãi đầu, cười ngượng.
Nó không biết lắng nghe có cần phải viết ra không.
Nhưng trong lòng nó, bỗng thấy… ấm lạ.
Lão giả thở dài, ánh mắt nhìn về phương xa, nơi những ngọn núi mờ khuất sau mây.
“Ngươi có biết không, tiểu đồng.
Từ khi Khuôn Pháp Phản Chiếu xuất hiện, thiên hạ chia làm ba loại người.”
A Dương lắng nghe.
Lão giơ ba ngón tay lên:
“Một: Kẻ quỳ xuống trước bức tường, sợ hãi chính mình, và đi tìm một ‘khuôn’ khác để bám víu.”
“Hai: Kẻ nổi giận, vì thấy bản thân mình méo mó trong tấm gương, và bắt đầu đổ lỗi cho thế gian đã làm họ thành như vậy.”
“Ba: Kẻ đứng yên, nhìn vào tấm gương, mỉm cười, rồi… bước qua.”
Lão nhìn A Dương, cười nhẹ.
“Ngươi là loại thứ tư.”
A Dương ngẩn ra.
“Cháu đâu có nhìn vào bức tường nào đâu.”
Lão gật gù:
“Ừ. Ngươi không cần nhìn vào gương, bởi vì… ngươi chưa từng cố gắng ‘trở thành ai đó’.
Ngươi chỉ đang ‘là’.”
A Dương không hiểu hết, nhưng nó cảm nhận được trong lời nói ấy… có thứ gì đó gần gũi lắm.
Lão giả tiếp tục viết, bút vẫn bay lượn như gió.
“Nhưng, tiểu đồng à… Con đường này không phải lúc nào cũng dễ thở đâu.
Khi thế gian bắt đầu chao đảo, khi các tông phái cũ tan rã, người ta sẽ đi tìm những ‘hình tượng’ để bám víu.
Họ sẽ cần một kẻ để gọi là Thánh Nhân mới, hoặc một Kẻ Đạo Chủ để tiếp tục tôn thờ.”
A Dương gãi đầu:
“Cháu đâu có muốn làm mấy cái đó đâu.”
Lão gật đầu, ánh mắt thâm trầm:
“Chính vì ngươi không muốn… nên người ta càng muốn đẩy ngươi lên chỗ đó.”
“Thế gian này vốn dĩ sợ nhất là kẻ đứng giữa bão mà mặt vẫn thản nhiên.
Vì nó khiến họ nhận ra… có khi nào cơn bão ấy vốn dĩ chỉ tồn tại trong lòng họ.”
Gió thổi mạnh.
Cuộn giấy dưới chân lão Ký Sự Nhân phất phơ, nhưng lại… không bay đi.
Tựa như từng nét chữ trên ấy đều nặng như núi, giữ cho cuộn giấy dính chặt vào đất.
A Dương bỗng hỏi:
“Vậy ông viết về cháu xong rồi ông sẽ đi đâu nữa?”
Lão giả cười, đôi mắt nheo lại đầy nếp nhăn.
“Ta sẽ tiếp tục đi.
Ghi chép về những kẻ chẳng ai muốn ghi chép.
Những hành động nhỏ nhoi, những lựa chọn lặng thinh, những khoảnh khắc giản đơn mà chẳng ai thèm nhìn đến.”
Lão vỗ nhẹ lên đầu A Dương.
“Có lẽ… đến cuối cùng, tất cả những gì ta viết ra, sẽ chẳng có ai đọc nổi.
Nhưng cũng chẳng sao cả.”
“Vì điều đáng giá nhất không phải là ai đó ‘hiểu’, mà là đã từng có người ‘lắng nghe’.”
A Dương nở nụ cười.
Nó lấy chiếc sáo trúc gãy, thổi lên một giai điệu nghèn nghẹt.
Kỳ lạ thay, giữa tiếng sáo không rõ ràng ấy, cuộn giấy của lão Ký Sự Nhân bỗng phát ra những đường vân sáng nhàn nhạt, uốn lượn như khói, bay lên trời rồi tan biến.
Không ai biết chúng ghi lại điều gì.
Nhưng từ nơi xa – trên tầng trời Thiên Vận – những sợi vân mỏng ấy chạm vào Khuôn Pháp Phản Chiếu, khiến tấm gương trong suốt ấy chợt dâng lên một quầng sáng lạ lùng.
Một thứ ánh sáng không ép ai quỳ.
Không khiến ai sợ.
Chỉ khiến người ta… dừng bước, và cười khẽ.
Lão giả đứng lên, cuộn giấy dần thu lại vào ống trúc cũ kỹ.
“Ta phải đi rồi, tiểu đồng.”
A Dương chớp mắt:
“Lần sau ông sẽ kể cho cháu nghe mấy câu chuyện ông ghi chép nhé?”
Lão cười, gật đầu.
“Nếu có lần sau, thì chắc chắn rồi.”
Rồi lão chậm rãi bước đi.
Mỗi bước chân, giấy trải dài ra phía trước, viết tiếp những dòng chữ mà chẳng ai hiểu.
Nhưng A Dương tin, ở đâu đó, có người… đang lắng nghe.
Tại Vọng Thiên Đài, Vô Pháp mở mắt.
Nàng cảm nhận được từng sợi vân ký ức đang dệt nên một “Khuôn Không Hình” — thứ khuôn duy nhất mà không ai ép ai, cũng chẳng ai dựa vào.
Vô Pháp thở ra, khẽ nói:
“Thế gian này, cuối cùng cũng sinh ra kẻ… dám không ghi chép bất kỳ chân lý nào.”
“Vậy thì… ta sẽ chờ xem, đến lúc không còn ‘Khuôn’, các ngươi có thể bước nổi bao xa.”
