Đêm dài như bất tận.

Giữa thiên không u ám, những dòng đạo văn lấp lánh ánh lam nhạt khắc sâu vào tầng trời, đan xen thành một mạng lưới trận pháp thần bí, khiến không gian như bị bóp méo từng tấc một. Gió thổi qua không mang hơi lạnh mà là cảm giác rờn rợn như có linh hồn ai đang thì thầm.

Lục Tẫn đứng giữa trung tâm đại trận, thân ảnh y phục trắng bạc phất phơ trong gió. Trên đỉnh đầu hắn, một chiếc đỉnh cổ bằng huyền thiết đang xoay tròn, tỏa ra từng luồng khí tức của “Vạn Vật Hồi Nguyên Lô” – thần binh trấn giới chỉ thức tỉnh khi thiên đạo chuyển dịch.

Phía xa, Linh Cơ Đạo Chủ cùng ba vị đại thánh từ Vô Thượng Tông đang ngưng thần quan sát. Bọn họ cảm nhận được luồng dao động kỳ dị: không phải sát khí, cũng không phải khí tức của hủy diệt, mà là một loại “hồi quy” – khiến cho tất thảy mọi vật đều có thể trở về bản nguyên.

“Lẽ nào… hắn thực sự bước vào cảnh giới ‘Chân Hành Đạo Giả’?” – một vị thánh giả thì thầm, trong giọng có phần hoài nghi lẫn kính sợ.

Chân Hành, là cảnh giới chỉ được nhắc đến trong cổ thư: khi một kẻ tu hành không còn bị trói buộc bởi pháp tắc, mà hành đạo theo tâm, khiến cho vạn pháp đi theo đạo của chính mình. Đó là một bước hóa thần nghịch thiên, thậm chí vượt khỏi lẽ thường.

Lục Tẫn nhắm mắt, mi tâm dần sáng rực, một ấn ký cổ xưa hiện ra: đó là Thiên Cơ Ấn – tàn tích của Đạo Nguyên Giới từng bị hủy diệt vạn năm trước. Trải qua 100 chương, từ khi hắn còn là một tiểu đạo sinh vô danh, đến giờ khắc này, hắn đã đặt bước chân lên bậc thềm cuối cùng để nhìn thấu thiên đạo.

ẦM!!!

Bầu trời nổ tung.

Một chiếc mắt thần khổng lồ lặng lẽ mở ra giữa không trung. Con ngươi tím đỏ ấy nhìn xuống Lục Tẫn, mang theo uy áp khiến cho muôn sinh linh dưới chân đều cảm thấy bị bóp nghẹt tâm can.

“Thiên Cơ Giám?” – Linh Cơ Đạo Chủ kinh hãi – “Chẳng lẽ… hắn đã chạm đến tầng sâu nhất của Thiên Mệnh?”

Lục Tẫn không nhìn lên trời, hắn chỉ nhẹ giọng nói: “Ngươi là phản chiếu của Thiên Đạo, mà ta là đường thẳng dẫn lối cho Vạn Cổ. Nếu ngươi đại diện cho quy tắc… thì ta sẽ là kẻ phá vỡ quy tắc ấy.”

ẦM!!!

Thân ảnh hắn biến mất khỏi chỗ cũ, rồi lại xuất hiện trên đỉnh mắt thần. Một chỉ điểm ra, phá vỡ đạo trận dày đặc đang phong tỏa bầu trời. Mắt thần rít gào, nhưng không thể chống lại sức mạnh của Tẫn Đạo Nhất Chỉ – một chiêu thức do chính hắn ngộ ra trong vô tận khổ tu.

Tầng trời vỡ nát.

Một cánh cửa ánh sáng mở ra giữa không gian bị xé toạc. Từ nơi ấy, hàng trăm thân ảnh thần bí từ thời đại xa xưa xuất hiện, y phục cổ kính, ánh mắt trống rỗng. Đó là các “Vọng Đạo Giả” – những kẻ từng muốn tìm đến chân lý tối thượng, nhưng bị chôn vùi bởi Thiên Cơ và vận mệnh.

Họ bước ra, không mang ý niệm sống, chỉ là những vọng tưởng bị tích tụ thành thực thể.

Lục Tẫn quay đầu nhìn họ, không sợ hãi, mà nhẹ giọng: “Các ngươi đã từng là ta. Nhưng ta không muốn trở thành các ngươi.”

Một Vọng Đạo Giả tiến tới, giọng khàn khàn:

“Ngươi đã biết cái giá của nghịch thiên… Tẫn đạo là đoạn tuyệt.”

“Ta biết.” – Lục Tẫn đáp. “Nhưng ngươi đã quên: đoạn tuyệt cũng là khởi nguyên.”

Hắn giơ tay lên, lấy ra một mảnh ngọc giản cổ, thứ từng được Thiên Linh Tổ Sư để lại: “Đạo Hồi Căn Nguyên.” Một dòng chữ xuất hiện:

“Vạn cổ bất tuyệt – duy tâm bất diệt.”

Ngay lúc ngọc giản tan biến, cơ thể Lục Tẫn bắt đầu hòa làm một với Thiên Cơ Trận. Khí tức của hắn dần biến mất – không phải bị xóa bỏ, mà là trở thành một phần của thiên địa. Chúng sinh có thể nghe tiếng đạo của hắn trong gió, thấy bóng hắn trong ánh sáng, cảm nhận được ý chí hắn trong từng cơn chớp giật.

Vô số kẻ quỳ xuống, trong tâm thần vang vọng tên hắn mà chẳng ai dạy: “Lục Tẫn… Chân Đạo Đệ Nhất.”

Thời không chuyển dời – Tại Đại Hoang Phế Vực.

Bên trong một hang động đá đen, một thiếu nữ áo lam đang thở hổn hển. Đôi mắt nàng rực cháy như muốn xuyên thủng thời gian. Đó là Nhược Thủy – người duy nhất còn sống trong Thiên Mệnh Sứ Đoàn năm xưa.

Trên tay nàng là một chiếc mảnh vỡ – một mảnh nhỏ của đỉnh Vạn Vật Hồi Nguyên Lô vừa tan biến trước đó. Dù nhỏ bé, nhưng nó tỏa ra hơi thở kỳ dị như chứa cả thiên địa.

“Lục Tẫn…” – nàng thì thầm. “Chàng thực sự đã đi xa đến thế rồi sao?”

Một giọt lệ trào ra, nhưng lại hóa thành ánh sáng bay về phương xa.

Tại Vô Tận Hư Không – Ngoại vực Thiên Giới.

Bên kia rìa thế giới, một vị lão giả mặc trường bào đen, ánh mắt sâu như vực thẳm nhìn về phía trung thiên đại lục. Đó là Huyền Tẫn Đế Quân – một trong những tồn tại cổ xưa nhất chưa từng xuất thế.

Lão nhếch mép cười:

“Cuối cùng… kẻ ấy cũng dám động đến tầng thiên cơ. Vậy là thời cơ đã đến…”

“Ngươi muốn phá vỡ giới tắc, vậy thì… ta sẽ nghênh đón ngươi bằng tầng không luân hồi cuối cùng.”

Bàn tay lão khẽ vung, vô số dòng kí tự ánh đen hiện lên, đan xen thành một lưới khổng lồ mang tên Đoạn Nguyên Luân – một thiên hình đại sát trận chưa từng ai thoát được, ngoại trừ… Vạn Cổ Chân Đạo.

Tại nhân gian – phàm giới.

Những tiểu đạo sinh ở các sơn môn bình thường nhìn lên bầu trời, thấy ánh sáng lạ chiếu rọi xuyên tầng mây. Họ không biết nguyên do, nhưng trong tâm dâng lên một cảm giác an hòa kỳ lạ.

Một vị tiểu hòa thượng chắp tay lẩm bẩm:

“Có phải… trời đang chuyển pháp?”

Một vị đạo trưởng già nua bên cạnh mỉm cười, ánh mắt lấp lánh:

“Không… là có người đang chuyển thiên.”