Editor: Thanh Trúc.
Tròn một năm kể từ ngày Lâm Vân vượt sát kiếp, Thiên Môn Thí Luyện cuối cùng đã khai mở.
Trên bầu trời phía bắc, giữa hai ngọn thiên sơn băng giá, một cánh cổng cao ngàn trượng dần hiện ra từ trong mây đen sấm sét. Thiên Môn — nơi từng nuốt chửng hàng vạn thiên tài, nay lại mở ra lần nữa, hút vào ánh mắt của toàn cõi tu chân.
Lâm Vân đứng trên đài dịch chuyển của Lâm gia, sau lưng là ba trưởng lão, bên cạnh là các đệ tử được chọn. Nhưng ánh mắt hắn không nhìn ai — chỉ nhìn về phía chân trời, nơi ánh sáng đỏ như máu đang loé lên từng hồi.
Bên trong Thiên Môn, không có quy tắc. Chỉ có săn và bị săn. Linh dược hiếm có, pháp bảo thượng cổ, truyền thừa thất lạc — tất cả đều nằm bên trong. Nhưng cũng có những thứ… không còn là sinh linh nhân gian.
…
Khi cánh cổng mở ra, thân ảnh Lâm Vân lập tức bị hút vào một xoáy không gian. Hắn rơi xuống giữa một vùng đồng bằng hoang tàn, nơi từng ngọn cỏ cũng hóa thành tro bụi. Phía xa, một cây cổ thụ đen sì như bị thiêu rụi, phía dưới nó là vô số bộ hài cốt mặc trang phục tu sĩ.
Một cơn gió lạnh thổi qua, kéo theo tiếng thì thầm bằng thứ ngôn ngữ không thuộc về thế giới này:
“Ngươi… không nên đến đây…”
Một cái bóng lướt ngang. Lâm Vân nghiêng đầu né tránh — móng tay dài đen ngòm cắt ngang không khí, để lại vết nứt mờ.
Hắn tung chân đạp mạnh xuống đất, thân thể bắn ngược về sau, đồng thời tay kết ấn: “Hỗn Nguyên Tụ Hỏa!”
Một vòng hỏa diễm đen xám lan ra, bao phủ toàn bộ khu vực. Bóng đen kia rú lên, nhưng không chết — mà tan ra thành hàng chục sinh vật nhỏ hình dạng nửa người nửa quỷ, bò về phía hắn.
“Không phải nhân loại…”
Hắn lẩm bẩm. Đây là thứ mà các tộc xưng là “Thiên Di Hồn” — sinh linh từ vực ngoài, từng làm sụp đổ hàng trăm thế giới nhỏ. Chúng không bị đạo lý chi phối, không thể dùng thuật pháp thông thường tiêu diệt.
Hắn hiểu, đây không còn là thí luyện. Đây là một cuộc chiến… sinh tử thật sự.
…
Ở một vùng khác trong Thiên Môn, một nhóm đệ tử từ Thần Tinh Môn đang bao vây một cô gái trẻ.
“Tiểu nha đầu, giao linh thạch ra, chúng ta có thể để ngươi toàn mạng.”
Cô gái run rẩy ôm một chiếc hộp ngọc, mắt đỏ hoe. Nhưng khi một tên tiến đến gần, một luồng kiếm khí vô hình từ không trung xé nát đầu hắn.
Tên còn lại chưa kịp phản ứng đã thấy trước mặt xuất hiện một người — tóc đen, áo xám tro, khí tức như địa ngục vừa mở ra.
“Ngươi là… Lâm Vân!?”
Không có đáp lại. Chỉ một chưởng. Cả ba tên đều hóa thành tro bụi.
Cô gái ngẩng lên. Là Lâm Vân. Hắn không nói gì, chỉ đặt tay lên vai nàng, truyền một luồng chân khí chữa thương, rồi xoay người bỏ đi.
Một lời cảm ơn chưa kịp nói, nhưng ánh mắt nàng đã không thể quên bóng lưng đó.
…
Thiên Môn mới chỉ vừa mở. Nhưng thiên địa đã rung động.
Tại Thần Điện, Huyền Tâm Đăng cháy rực, ánh lửa u linh dâng cao đến tận đỉnh điện.
Một lão nhân đứng dậy, giọng khàn đặc:
“Hắn… đang giết những kẻ không phải nhân gian. Nếu hắn không dừng lại… thế giới này sẽ không thể dung chứa hắn nữa.”
Một nữ nhân áo đỏ bên cạnh cười nhạt:
“Vậy thì để hắn phá vỡ giới hạn. Thiên Đạo không dung, vậy nghịch đạo sinh.”
(Chương sau: Giới Luật Sụp Đổ — Đế Tâm Lộ Diện)
