Một chiều mùa thu, Linh và Nam cùng nhau trở lại dòng suối nhỏ – nơi họ đã hẹn ước ngày anh đi học xa. Ánh nắng xuyên qua tán cây, lấp lánh trên mặt nước trong vắt.

Nam cầm lấy tay Linh, nhẹ nhàng hỏi: “Em còn nhớ lần đầu chúng ta ngồi đây, anh kể cho em nghe về ước mơ của mình không?”

Linh gật đầu, mắt long lanh: “Nhớ chứ, lúc đó em nghĩ anh thật dũng cảm. Và em cũng mơ một ngày chúng ta sẽ cùng nhau bước trên con đường dài ấy.”

Cả hai cùng ném những viên đá tròn xuống mặt nước, tạo thành những vòng tròn sóng lan tỏa, như những giấc mơ của họ vươn xa, rộng mở.